Trưa vắng, rảnh, ghé lại Chiêu. Đúng là Chiêu
khi cái âm nhạc đặc trưng cất lên. Có lẽ quán này không dành cho những cuộc nói
chuyện và những nguời hạnh phúc… Chả biết do nó nằm trong hẻm bị che khuất bởi
những toà nhà cao tầng hay không, mà 10 lần như một, cái góc trời nhỏ xíu lúc
nào âm u… Dễ dàng cho nguời ta rơi vào cảm giác đại loại như “mưa rơi trên biển”
và “mây bay trên trời”… Tức là… không đâu vào đâu, là thuờng thôi, là lơ lửng,
là chẳng bao giờ có/ biết đuợc một tiếp xúc, một va chạm… để nguời ta cứ mặc sức
tuởng tuợng bất cứ điều gì, đi đi về về, bay bay rơi rơi nhưng không bao giờ
biết đuợc điểm chạm. (hoặc có lẽ đã tan biến trong hư không mất rồi)
“Ta muốn cùng nguời một tối
nay
Đầu sông uống ruợu cuối sông
say”…
(PCT)
Hoàng Ngọc Lữ at
03/06/2011 07:44 am comment
Vẫn đang ngồi đây...Chiêu!
Nhận xét
Đăng nhận xét