Lạnh. Cái cảm giác ung dung trên đường những sáng những chiều se lạnh cuối
năm có vẻ gì đó lạ lùng (nhưng chẳng bao giờ thay đổi theo thời gian). Cơn gió
gọi-là-heo-may thổi vi vu nhẹ nhẹ vào người, vào tóc, vào cây cối quanh đường,
vào xóm làng buổi sáng nắng còn âm ấm. Không hiểu nỗi. Cơn gió này, quang cảnh
này, mùi quê này hòa lại tạo ra cái mùi của giấc mộng tàn phai. Có lẽ vậy. Nhưng
mộng tàn phai mang mùi gì thì có ai biết, chỉ là một chút yên bình, một chút
tuyệt vọng, một chút bất đắc chí, một chút hoang mang, một chút bế tắc, một chút
mặc cảm…
Mới đó đã sắp hết năm. Vẫn qua lại phố xá đông nghẹt người, vẫn bấy nhiêu khuôn mặt, vẫn bấy nhiêu câu chuyện – không mới nhưng chẳng bao giờ cũ. Vẫn thỉnh thoảng đi về trên quảng đường thênh thang dài vào những buổi chiều quê nhà nhà đốt đám lá trước ngõ. Chỉ không còn đám trẻ vây quanh đùa nghịch. Rõ ràng là cuộc đời vẫn đang trôi, thời gian vẫn đang trôi với bao nhiêu biến đổi. Thế mà, vẫn đi về những con đường đó, những buổi sáng buổi chiều mang đặc một cảm giác hoang hoải buồn…
Cái đầu đĩa hư. Lục lại mấy cuộn băng nhạc cũ (có cái đã 10 năm). Cuộn băng 60 “Trịnh Công Sơn – Đóa hoa vô thường” mua từ năm nhất đại học ở KTX TÂn Phú. Lúc HN hát bài Đóa hoa vô thường, Cana nói nó đã xem cái clip của bài này, hay lắm. Nó tặng mình quyển nhạc tuyển TCS, Văn Cao viết lời bạt. HN trên bìa cuộn băng mặc áo dài kín đáo, cổ điển, tóc xõa ngang vai mơ màng như một giấc mộng. Bây giờ thì… Đời trôi nhanh quá. Và cái băng nhạc đó cũng không còn hoạt động được.
Trưa không nắng. Tiếng gõ lạch cạch từ công trường xây dựng chùa bên cạnh nhà, tiếng băng nhạc cũ mèm, lọc cọc lọc cọc quay những bài hát thời quá vãng. Những lúc thế này, có ai nghĩ rằng thà chết đi còn hơn “thưởng thức” cái cảm giác tuyệt vời đến tuyệt vọng thế này không nhỉ? Nhớ ngày xưa hàng xóm, giữa trưa thường mở băng nhạc của Hoàng Oanh. Văng vẳng bên tai – thi thoảng bây giờ vẫn trở lại lờ mờ với màu của giấc mộng tàn phai (đố ai biết màu gì?). Nhớ hoài đoạn ngâm thơ “Thuở xưa Chức Nữ sầu sông Ngân/ Có kẻ ngồi thương ở dưới trần/ Chạnh nỗi tương tư không giải tỏa/ Muôn sao bàng bạc sầu không gian”. Rùng mình đến chữ “bàng bạc” của H.O. Thi thoảng trở về như một nỗi ám-ảnh-đớn-đau-yên-bình…
Thỉnh thoảng lại thèm café Bamboo, thèm ốc Tư Nhớ, thèm ngồi một góc giữa mênh mông trời đất… Để làm gì? Tất cả đã thay đổi…
Có lẽ, những giấc mộng đang tàn phai, những giấc mộng sớm tàn phai, những giấc mộng đã tàn phai…
Mới đó đã sắp hết năm. Vẫn qua lại phố xá đông nghẹt người, vẫn bấy nhiêu khuôn mặt, vẫn bấy nhiêu câu chuyện – không mới nhưng chẳng bao giờ cũ. Vẫn thỉnh thoảng đi về trên quảng đường thênh thang dài vào những buổi chiều quê nhà nhà đốt đám lá trước ngõ. Chỉ không còn đám trẻ vây quanh đùa nghịch. Rõ ràng là cuộc đời vẫn đang trôi, thời gian vẫn đang trôi với bao nhiêu biến đổi. Thế mà, vẫn đi về những con đường đó, những buổi sáng buổi chiều mang đặc một cảm giác hoang hoải buồn…
Cái đầu đĩa hư. Lục lại mấy cuộn băng nhạc cũ (có cái đã 10 năm). Cuộn băng 60 “Trịnh Công Sơn – Đóa hoa vô thường” mua từ năm nhất đại học ở KTX TÂn Phú. Lúc HN hát bài Đóa hoa vô thường, Cana nói nó đã xem cái clip của bài này, hay lắm. Nó tặng mình quyển nhạc tuyển TCS, Văn Cao viết lời bạt. HN trên bìa cuộn băng mặc áo dài kín đáo, cổ điển, tóc xõa ngang vai mơ màng như một giấc mộng. Bây giờ thì… Đời trôi nhanh quá. Và cái băng nhạc đó cũng không còn hoạt động được.
Trưa không nắng. Tiếng gõ lạch cạch từ công trường xây dựng chùa bên cạnh nhà, tiếng băng nhạc cũ mèm, lọc cọc lọc cọc quay những bài hát thời quá vãng. Những lúc thế này, có ai nghĩ rằng thà chết đi còn hơn “thưởng thức” cái cảm giác tuyệt vời đến tuyệt vọng thế này không nhỉ? Nhớ ngày xưa hàng xóm, giữa trưa thường mở băng nhạc của Hoàng Oanh. Văng vẳng bên tai – thi thoảng bây giờ vẫn trở lại lờ mờ với màu của giấc mộng tàn phai (đố ai biết màu gì?). Nhớ hoài đoạn ngâm thơ “Thuở xưa Chức Nữ sầu sông Ngân/ Có kẻ ngồi thương ở dưới trần/ Chạnh nỗi tương tư không giải tỏa/ Muôn sao bàng bạc sầu không gian”. Rùng mình đến chữ “bàng bạc” của H.O. Thi thoảng trở về như một nỗi ám-ảnh-đớn-đau-yên-bình…
Thỉnh thoảng lại thèm café Bamboo, thèm ốc Tư Nhớ, thèm ngồi một góc giữa mênh mông trời đất… Để làm gì? Tất cả đã thay đổi…
Có lẽ, những giấc mộng đang tàn phai, những giấc mộng sớm tàn phai, những giấc mộng đã tàn phai…
Nhận xét
Đăng nhận xét