Nhìn người đàn bà hiền thiệt là hiền, gót chân không còn hồng và
móng chân khoét sâu hoắm vì lam lũ, bên nách cặp thêm 2 đứa con… Thế là không
còn hy vọng và ham muốn gì nữa. Một chút (từng) xây đắp bị đổ vỡ…
Con nhỏ lạ. Thiên hạ ai cũng bảo vậy. Nó cũng lạ lạ, cũng khác người, cũng hay hay. Lần đầu tiên gặp mặt thì mất “thần tượng” (hơi lố) vì cái mặt lạnh tanh 1 đống và bộ móng tay dài ngoằn sơn đen thui (như mấy con yêu quái). Cứ ngỡ nó là một đứa đi tìm mộng của thế kỷ, không ngờ những giấc mộng của nó cũng chỉ được nuôi dưỡng bằng những tính toán thiệt hơn thù lao nhiều ít. Đổ vỡ thêm một mớ..
Ai biểu đâu, tự dưng không không khơi khơi dựng chuyện rồi xây đắp, rồi ngồi than than thở thở (Nhưng biết đâu đây là những chất liệu cần thiết cho công cuộc trở thành nghệ sĩ cô đơn sau này của mình?
). Bởi vậy, chiều
chiều ra cái ban công nhỏ xíu nhìn xuống: nóc nhà, vách tường, dây diện, cửa sổ,
chậu kiểng… Khuỷu tay chống lên ban công hóng gió mà ngỡ mình là minh tinh màn
bạc Marilyn Monroe đang đứng trên ban công một tòa nhà cao tầng lơ lễnh ngó thế
gian!
Con nhỏ lạ. Thiên hạ ai cũng bảo vậy. Nó cũng lạ lạ, cũng khác người, cũng hay hay. Lần đầu tiên gặp mặt thì mất “thần tượng” (hơi lố) vì cái mặt lạnh tanh 1 đống và bộ móng tay dài ngoằn sơn đen thui (như mấy con yêu quái). Cứ ngỡ nó là một đứa đi tìm mộng của thế kỷ, không ngờ những giấc mộng của nó cũng chỉ được nuôi dưỡng bằng những tính toán thiệt hơn thù lao nhiều ít. Đổ vỡ thêm một mớ..
Ai biểu đâu, tự dưng không không khơi khơi dựng chuyện rồi xây đắp, rồi ngồi than than thở thở (Nhưng biết đâu đây là những chất liệu cần thiết cho công cuộc trở thành nghệ sĩ cô đơn sau này của mình?
Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa
….
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa
….
(BG)

Nhận xét
Đăng nhận xét