Nhiều lần định hỏi anh Hai sao cưới chị Hai,
nhưng lại thôi. Vì lúc nào cũng cảm thấy hình như mình chưa-đủ-lớn để nói chuyện
tay đôi với ổng về chuyện này (?). Mà có lẽ ổng sẽ hỏi lại sao tự nhiên hỏi vậy,
hoặc vô duyên mày! Có lẽ đó cũng là lí do hiếm khi đi tìm sự lí giải cho vấn đề
nào đó, vì khi thắc mắc xong thì chợt nhận ra rằng: mọi thứ dường như không còn
quan trọng nữa!
Cũng giống như bữa đám cưới thằng em chị H, tự nhiên bắt gặp cảnh chị H tát ông chồng cái bẹp trước bá quan văn võ, mà ông chồng lại cười phe phẩy qua loa như giải thích với bàn dân thiên hạ rằng: chỉ là chuyện vợ chồng đùa giỡn. Nhưng chị H thì không có vẻ gì đùa giỡn trong ngày vui của thằng em như vậy. Về hỏi bà chị sao chị H lấy ông này. Cũng chẳng biết, tự nhiên ông này từ nơi nào đó đến đây, rồi không biết có buổi “sơ giao” nào không mà chị H lẳng lặng đi lấy chồng.
Ông anh Hai cũng vậy. Quen không biết bao nhiêu và dắt về nhà chơi không biết bao nhiêu là người, và nhà thì cứ tiếp đón biết bao nhiêu là chị Hai hụt. Đùng một cái dẫn chị Hai về đòi Má cưới liền tay trong khi mấy đứa em chỉ mới kịp nhìn chị Hai cái độp. Rồi cũng xong. Và lần lượt 2 đứa bé ra đời. Và bao nhiêu chuyện thi thoảng (hoặc thường xuyên) xảy ra giữa 2 vợ chồng, những lúc đó định hỏi hồi đó anh Hai có yêu chị Hai không, nhưng lại thôi, vì thực ra… yêu là gì chứ, và bây giờ điều đó có còn quan trọng?
Bữa đến nhà chơi, chị H dẫn theo em bé. Nhỏ giống Ba y chang. Mái tóc dài buộc 2 chùm và cái mái ngố dễ thương, và hiền queo. Chị H thì rất vui, miệng nói cười huyên thuyên. Và rõ ràng là… những câu hỏi tại sao thế này tại sao thế nọ, tại sao là người này và tại sao không là người nọ, liệu có còn quan trọng nữa?
Rồi đùng một cái M báo tin lấy chồng. Cũng lại tự hỏi sao M lấy người này? Có lần hỏi M 2 người có thường gặp nhau không? Ít lắm, gặp chi hoài chán. 2 người có cùng sở thích gì không? Cũng có, nhưng thường gặp nhau nói mấy câu là cãi… Và rồi, M vẫn tung tăng đi lấy chồng (chính xác là tung tăng), vẫn rộn ràng sửa soạn cho cuộc vui đời mình. Không lẽ bây giờ lại hỏi sao mày chịu cưới ổng, hay mày có yêu ổng không? Vô duyên quá, vì đến lúc này, dường như không còn gì quan trọng nữa?
Vậy thực ra cái quái gì mới quan trọng?
Cũng giống như bữa đám cưới thằng em chị H, tự nhiên bắt gặp cảnh chị H tát ông chồng cái bẹp trước bá quan văn võ, mà ông chồng lại cười phe phẩy qua loa như giải thích với bàn dân thiên hạ rằng: chỉ là chuyện vợ chồng đùa giỡn. Nhưng chị H thì không có vẻ gì đùa giỡn trong ngày vui của thằng em như vậy. Về hỏi bà chị sao chị H lấy ông này. Cũng chẳng biết, tự nhiên ông này từ nơi nào đó đến đây, rồi không biết có buổi “sơ giao” nào không mà chị H lẳng lặng đi lấy chồng.
Ông anh Hai cũng vậy. Quen không biết bao nhiêu và dắt về nhà chơi không biết bao nhiêu là người, và nhà thì cứ tiếp đón biết bao nhiêu là chị Hai hụt. Đùng một cái dẫn chị Hai về đòi Má cưới liền tay trong khi mấy đứa em chỉ mới kịp nhìn chị Hai cái độp. Rồi cũng xong. Và lần lượt 2 đứa bé ra đời. Và bao nhiêu chuyện thi thoảng (hoặc thường xuyên) xảy ra giữa 2 vợ chồng, những lúc đó định hỏi hồi đó anh Hai có yêu chị Hai không, nhưng lại thôi, vì thực ra… yêu là gì chứ, và bây giờ điều đó có còn quan trọng?
Bữa đến nhà chơi, chị H dẫn theo em bé. Nhỏ giống Ba y chang. Mái tóc dài buộc 2 chùm và cái mái ngố dễ thương, và hiền queo. Chị H thì rất vui, miệng nói cười huyên thuyên. Và rõ ràng là… những câu hỏi tại sao thế này tại sao thế nọ, tại sao là người này và tại sao không là người nọ, liệu có còn quan trọng nữa?
Rồi đùng một cái M báo tin lấy chồng. Cũng lại tự hỏi sao M lấy người này? Có lần hỏi M 2 người có thường gặp nhau không? Ít lắm, gặp chi hoài chán. 2 người có cùng sở thích gì không? Cũng có, nhưng thường gặp nhau nói mấy câu là cãi… Và rồi, M vẫn tung tăng đi lấy chồng (chính xác là tung tăng), vẫn rộn ràng sửa soạn cho cuộc vui đời mình. Không lẽ bây giờ lại hỏi sao mày chịu cưới ổng, hay mày có yêu ổng không? Vô duyên quá, vì đến lúc này, dường như không còn gì quan trọng nữa?
Vậy thực ra cái quái gì mới quan trọng?
tam at
07/13/2010 10:01 pm comment
Chuyện biết được cái gì là quan trọng có
quan trọng với m không mà sao nghe cách m hỏi cũng thấy không quan trọng
lắm nhỉ?
tam at
07/13/2010 10:00 pm comment
Chuyện biết được cái gì quan trọng có quan
trọng với m không mà nghe m chấm hỏi một cách cũng không quan trọng
lắm nhệ!
Phạm at
07/12/2010 04:43 pm comment
@WildPig: Không đâu, ngày đó có lẽ em sẽ nói: sao
ngày xưa mình không đến với nhau sớm hơn nhỉ? (hehe, nghe xong tự động té
xỉu)
Đan Châu at
07/11/2010 05:32 pm comment
hỏi làm giề, vì nếu biết rõ thì chưa chắc đã lấy
nhau. Em cứ chờ đi, sau này sẽ nói câu " nếu biết ông như vầy hồi đó tui đã hok
lấy ông...", hay là " nếu hồi đó hok lấy ông thì hok biết đời tui như thế nào" (
nói xong cười móm mém)
Phạm at
07/08/2010 11:32 am comment
@LONEFOX: Kết quả cúôi cùng (của Yêu) là gì chứ? Và
thực sự nó có quan trọng không?
lonefox- at
07/08/2010 11:09 am comment
Kết quả cuối cùng là quan trọng nhất Yêu nghe nó phù
phiếm quá
Phạm at
07/08/2010 10:09 am comment
@Xu nhi: Có không ta? Hay ai đồn vậy ta? Hay ma nhập
ta? hehe @Sao Ly: Cụ thể tháng 9 thế nào thì liên hệ Xù nhi. Nay nó làm nguời
phát ngôn cho t!
Sao Ly at
07/05/2010 03:01 pm comment
Nhiều lần nghe Xù nói Đen đang tôn thờ mối tình đầu
của mình nhưng kg biết có hay không hay dựng chuyện hihi.tháng 9 sắp đến rùi hèn
chi nhắc chuyện cưới hỏi hả mày.
thuy at
07/05/2010 12:08 pm comment
nhìu lần định hỏi ngừ đường ông mày hay nhắc
đến là ai,nhưng thôi hỏi chi m ko nói..ha ha
phan at
07/02/2010 10:07 pm comment
hé hé, cái hok quan trọng nữa là 1 ngày nào đó, cái
miệng món mém, cái lưng cong, đầu cuối rạp xuống đất mà ráng ngước lên la :" tui
hok hỉu sao hồi đó tui lấy ông..."
Phạm at
07/03/2010 02:26 pm reply
Nói xong rồi biết nó không quan trọng hay vừa định nói đã biết nó không còn
quan trọng? Vì lúc đó cả 2 sắp xuống lỗ rồi, những gì đã trải qua dù tệ lậu tới
đâu cũng là những kỉ niệm khó quên hihi
Nhan iu at
07/02/2010 04:40 pm comment
Chả có cái giống gì quan trọng
Phạm at
07/02/2010 05:27 pm reply
và nhận ra cái khủng khiếp nhất là nhận ra rằng không có gì quan trọng,
nhỉ?
Nhan iu at
07/02/2010 04:39 pm comment
Chả có cái giống gì quan
trọng
Nhan iu at
07/02/2010 04:39 pm comment
Chả có cái giống gì quan
trọng
Nhan iu at
07/02/2010 04:38 pm comment
Chả có cái giống gì quan
trọng
Nhan iu at
07/02/2010 04:38 pm comment
Chả có cái giống gì quan
trọng

Nhận xét
Đăng nhận xét