Có một căn nhà mới phát hiện. Thích lắm nha. Nhà
nhỏ thôi. Tường xanh, cửa trắng, ngói xanh. Nằm trong một con hẽm yên tĩnh (chỉ
mỗi tội bị ngập nước). Phía trước nhà là khoảng sân hơi hơi rộng. Bên cánh trái
có một góc để chơi bóng rổ, bên phải trồng một cái cây gì đó. Hàng rào bằng xi
măng nhưng có dấu hiệu cũ kĩ, không đến nỗi rêu phong. Nhưng nhìn thích quá
chừng. Hôm nay căn nhà im ỉm. Mưa lất phất. Đi từ đường số 4 qua đường số 5 theo
lệnh triệu tập là đi ngang căn nhà đó. Đứng nhìn thèm thuồng như Cô bé bán diêm
nhìn đêm mùa đông và hạnh phúc của người khác. Mà hôm nay trời cũng lạnh mà.
Cũng “mùa đông” lắm chứ. Chỉ có điều ngôi nhà chẳng có ai. Chỉ thấy một chút
tĩnh lặng. Chút yên bình. Hình như có cái ngây thơ cổ tích nào đấy. Có lẽ căn
nhà vốn đã yên bình lại được trùm cái lạnh và cái nâu nhẹ của những-ngày-lạ nên
vậy. Hay có lẽ, lại có thêm một ngày với cảm xúc mới. Tích cóp lại thôi, để dành
cho những mùa sau. Hay để dành cho những tháng ngày sau này, khi ta không còn có
cái kiểu thèm thuồng vu vơ về những điều bất chợt… Khi cái hiện tại bao trùm lên
kí ức dần phai mờ và bé nhỏ đằng sau… Để dành đấy. Cất kĩ đấy. Căn nhà nhỏ. Hơi
lạnh. Dăm phút bình yên. Còn được bao ngày ấp ủ, mơ mộng, xúc cảm? Thì cứ vẹn
nguyên vậy, trong góc nhỏ, nhỏ thôi, nhé?
Hoàng Ngọc Lữ at
11/10/2010 07:47 pm comment
Hôm trước đang nói chuyện, máy hết pin... không tạm
biệt em được. Tạm biệt...
thuy at
11/07/2010 03:58 pm comment
K phai thang ten Thoi,la ten co 2
chu
gionuibuon007 at
11/04/2010 11:19 am comment
vvaayj ah?thì ra k có ng nên giả vờ thế
ah?chiều ghé qua là thấy mà
gionuibuon007 at
11/04/2010 07:56 am comment
hic ngôi nhà có người chứ bộ?1 thằng con trai
bảnh lắm nha, biết chơi bóng rổ nữa hôm qua nhóc vừa nhìn thấy
mà
Sao Ly at
11/02/2010 09:05 am comment
Cuối năm ĐEN cưới rùi,nên lo đi kiếm nhà
mà.
Thanh Thuy at
11/01/2010 11:31 pm comment
Ko lo đi kiếm chồng mà cứ lang thang thế này thì bao
giờ m mới tiến bộ nổi hả O?

Nhận xét
Đăng nhận xét