Tôi chiêm bao – cách thể nghiệm 1
Chiêm bao. Tôi thấy mình nằm trên chiếc giường mây cũ trống không trên bãi đất hoang cạnh nghĩa trang phía gần đối diện nhà. Một mình. Tôi mặc bộ đồ màu xám. Trời chiều xám ngắt. Và yên lặng. Chỉ có vài đám cỏ hoang bò sát đất xanh thẫm. Khuôn trời trở nên góc cạnh vì những trụ điện cắt ngang. Không suy nghĩa. Và trong chiêm bao tôi biết mình đã có nhiều chiều như vậy. Im lặng của buổi chiều. Tìm kiếm suy nghĩ trong buổi chiều. Sống với những buổi chiều. Chiêm bao đã mách như vậy.
Trở về nhà sau buổi chiều. Ngôi nhà in màu xám. Bạn bè đến rất đông nhưng không rõ bạn của ai. Và ho hát những bài ca điên loạn. Chiêm bao tôi vẫn thấy mình khó chịu vì có quá nhiều sự hiện diện – trong ngôi nhà xám cần im lặng. Và bóng tối bắt đầu phủ lờ mờ trên những tàng cây. Mấy chuyến xe trở về. Chật chội khi đêm lao xuống.
Tỉnh dậy sau một đêm. Chiếc máy tính còn để ngoài sân từ đêm qua. Gió rụng mấy giọt sương trên lá. Hơi sương còn bám đầy.
Chậm quá.
Vì đêm qua xem "Kiếm ma độc cô cầu bại”?
Ta chiêm bao – cách thể nghiệm 2 Chiêm bao. Ta thấy mình nằm phơi trên chiếc giường mây cũ mèm nát bét đặt giữa bãi đất hoang cạnh nghĩa địa gần đồi diện nhà. Mình ta. Thân ta còm cõi với bộ đồ màu xám tro pha cháo lòng. Trời chiều tái mét. Và yên lặng. Chỉ có vài đám cỏ xanh lì lợm trườn mình trên đất làm hỏng bức tranh buồn thảm. Đường chân trời bị cắt ngang dọc bởi mấy cây cột điện như mặt Chí Phèo bị rạch nát. Mây xám rách bươm vá lên nền trời như bờ môi Thị Nở. Ta nằm đó chẳng suy nghĩ. Và trong chiêm bao ta biết ta đa~ có nhiều chiều như vậy. Chiều im lặng như xác chết. Ta tìm suy nghĩ ta trong xác chết. Ta sống trong xác chết - Chiêm bao mách lẽo.
Ta trở về nhà sau một buổi chiều nín thở. Nhà ta cũng màu xám ảm đạm. NGười đến rất đông mà ta chẳng nhận ra ai. Họ gào thét những bài ca điên dại. Chiêm bao xúi phỉnh ta những lời bực dọc. Và ta chán ghét những bóng người – ma la hét đó. Ta ghét sự ẩn dật của những bóng người lạ trong ngôi nhà xám cần im lặng – như chờ đợi đặc ân? Bóng tối bắt đầu bao vây ngôi nhà. Những tàng cây um tùm đồng lõa. Mấy chuyến xe cuối ngày ập tới. Không gian đêm nghẹt thở.
Ta tỉnh dậy sau một đêm vùi. Chiếc máy tính xì cúc vật vã ngoài sân suốt đêm qua. Còn mấy giọt sương lì lợm trên lá. Hơi sương còn đọng trên máy.
Ta đang trên đường đua sống chậm.
Vì đêm qua luyện "Kiếm ma độc cô cầu bại"??
Chiêm bao. Tôi thấy mình nằm trên chiếc giường mây cũ trống không trên bãi đất hoang cạnh nghĩa trang phía gần đối diện nhà. Một mình. Tôi mặc bộ đồ màu xám. Trời chiều xám ngắt. Và yên lặng. Chỉ có vài đám cỏ hoang bò sát đất xanh thẫm. Khuôn trời trở nên góc cạnh vì những trụ điện cắt ngang. Không suy nghĩa. Và trong chiêm bao tôi biết mình đã có nhiều chiều như vậy. Im lặng của buổi chiều. Tìm kiếm suy nghĩ trong buổi chiều. Sống với những buổi chiều. Chiêm bao đã mách như vậy.
Trở về nhà sau buổi chiều. Ngôi nhà in màu xám. Bạn bè đến rất đông nhưng không rõ bạn của ai. Và ho hát những bài ca điên loạn. Chiêm bao tôi vẫn thấy mình khó chịu vì có quá nhiều sự hiện diện – trong ngôi nhà xám cần im lặng. Và bóng tối bắt đầu phủ lờ mờ trên những tàng cây. Mấy chuyến xe trở về. Chật chội khi đêm lao xuống.
Tỉnh dậy sau một đêm. Chiếc máy tính còn để ngoài sân từ đêm qua. Gió rụng mấy giọt sương trên lá. Hơi sương còn bám đầy.
Chậm quá.
Vì đêm qua xem "Kiếm ma độc cô cầu bại”?
Ta chiêm bao – cách thể nghiệm 2 Chiêm bao. Ta thấy mình nằm phơi trên chiếc giường mây cũ mèm nát bét đặt giữa bãi đất hoang cạnh nghĩa địa gần đồi diện nhà. Mình ta. Thân ta còm cõi với bộ đồ màu xám tro pha cháo lòng. Trời chiều tái mét. Và yên lặng. Chỉ có vài đám cỏ xanh lì lợm trườn mình trên đất làm hỏng bức tranh buồn thảm. Đường chân trời bị cắt ngang dọc bởi mấy cây cột điện như mặt Chí Phèo bị rạch nát. Mây xám rách bươm vá lên nền trời như bờ môi Thị Nở. Ta nằm đó chẳng suy nghĩ. Và trong chiêm bao ta biết ta đa~ có nhiều chiều như vậy. Chiều im lặng như xác chết. Ta tìm suy nghĩ ta trong xác chết. Ta sống trong xác chết - Chiêm bao mách lẽo.
Ta trở về nhà sau một buổi chiều nín thở. Nhà ta cũng màu xám ảm đạm. NGười đến rất đông mà ta chẳng nhận ra ai. Họ gào thét những bài ca điên dại. Chiêm bao xúi phỉnh ta những lời bực dọc. Và ta chán ghét những bóng người – ma la hét đó. Ta ghét sự ẩn dật của những bóng người lạ trong ngôi nhà xám cần im lặng – như chờ đợi đặc ân? Bóng tối bắt đầu bao vây ngôi nhà. Những tàng cây um tùm đồng lõa. Mấy chuyến xe cuối ngày ập tới. Không gian đêm nghẹt thở.
Ta tỉnh dậy sau một đêm vùi. Chiếc máy tính xì cúc vật vã ngoài sân suốt đêm qua. Còn mấy giọt sương lì lợm trên lá. Hơi sương còn đọng trên máy.
Ta đang trên đường đua sống chậm.
Vì đêm qua luyện "Kiếm ma độc cô cầu bại"??
Liam at
11/19/2009 09:35 pm comment
wen la tui m dg o tren we huong xu' so cua "nguoi`
i'", the' co tim dc ji chut' hoi huom' cua nguoi` i' ko?
Phạm at
11/20/2009 10:26 am reply
Nguời í nào zị m? Nhưng k biết có hơi huớm gì k mà mấy ngày nay mưa và lạnh
gần chít, nằm trùm mền luyện phim k! Để t gởi vô cho chút lạnh
hehe
Hoàng Ngọc Lữ at
11/17/2009 06:55 pm comment
Em đang đối diện với tiền nhân? Đang ngồi bên Thế
Miếu? Đang nghe vua Tự Đức tự vấn? Đang nghe Gia Long khóc thét những căm hờn?
Nghe Minh Mạng oán than vì đàn bà??? Hay... nỗi ám ảnh thường ngày bủa lấy
những giấc mơ???
thuy at
11/12/2009 10:30 pm comment
nghiep m con nang lam,mai coi Choi
Voi,haha
Sao Ly at
11/10/2009 01:47 pm comment
Chiêm bao có nằm mớ thấy tao lụm lại được đồ kg
mày,dạo này quý nhân phù hộ của tao đi du lịch chưa về nữa,mày có nằm mơ thấy nó
kêu về dùm tao hen
Phạm at
11/11/2009 12:59 pm reply
uh, để kì này đi t gặp quý nhân của m sẽ hú nó về dùm cho, nằm phè ra mà đợi
đi hehe

Nhận xét
Đăng nhận xét