Chưng hửng nhận ra trở lại thói quen ghiền bứt
tóc. Chưng hửng nhìn người đàn bà nói nhiều thiệt nhiều, một sáng café công viên
bỗng thành “người Mỹ trầm lặng”, bỗng thành người con gái ngớ ngẩn buộc miệng
những câu hỏi ngu ngơ (dù biết rằng những câu hỏi đó chẳng bao giờ ai trả lời
được ngoài bản thân mình). Chưng hửng như nhìn thấy thằng bạn trai của nhỏ bạn
mình đang chụp hình cưới với vợ mà vợ hắn không phải là nhỏ bạn mình. Chưng hửng
về những ý tưởng điên rồ của đứa bạn mà không bao giờ nghĩ nó có thể là chủ nhân
của ý tưởng điên rồ đó. Chưng hửng về một cặp đôi đến với nhau không vì gì cả -
chỉ vì thấy tự nhiên anh phải lấy người này, vì em không yêu anh nhưng tự nhiên
em nghĩ rằng ta phải với nhau.
Rồi… cũng chẳng sao. Như sau một bữa tiệc ồn ào sẽ là những khoảng lặng. Như mượn cái tạp nham, chệnh choạng của một không khí say mèm để nuôi lớn những im lặng. Có ai thấy được cái khoảng trống tuyệt diệu còn lại sau một cơn say? Nhẹ tênh, không là gì, không biết ai ngoài những bài hát nghe đi nghe lại mà vẫn không thuộc hết lời. Chưng hửng vì đang nghe Duy Trác văng vẳng như tiếng vọng từ năm nẵm nào chạm vào hiện tại - mặc dù hiếm khi nghe ổng hát.
Rồi nhận ra tháng Tư cũng bước về. Sài Gòn cũng có được những buổi chiều gió lồng lộng mênh mông. Rồi mưa cũng chỉ vừa chạm đất để bốc lên thứ hơi ậm ì nghèn nghẹn, cũng chỉ đủ thỏa chút cơn thèm một mùa ẩm ướt. Rồi cũng được xuyên suốt tròn vẹn những cơn mưa trên đường về nhà. Không gột rửa được gì ngoài nhen nhúm chút mầm mống bệnh hoạn từ cơn mưa đầu tiên được báo trước. Rồi tất cả cùng trở lại bình thường theo cách ta đón nhận. Mưa cũng qua, nắng cũng qua để còn lại gì ngoài tiếp tục ta… chưng hửng!
Rồi… cũng chẳng sao. Như sau một bữa tiệc ồn ào sẽ là những khoảng lặng. Như mượn cái tạp nham, chệnh choạng của một không khí say mèm để nuôi lớn những im lặng. Có ai thấy được cái khoảng trống tuyệt diệu còn lại sau một cơn say? Nhẹ tênh, không là gì, không biết ai ngoài những bài hát nghe đi nghe lại mà vẫn không thuộc hết lời. Chưng hửng vì đang nghe Duy Trác văng vẳng như tiếng vọng từ năm nẵm nào chạm vào hiện tại - mặc dù hiếm khi nghe ổng hát.
Rồi nhận ra tháng Tư cũng bước về. Sài Gòn cũng có được những buổi chiều gió lồng lộng mênh mông. Rồi mưa cũng chỉ vừa chạm đất để bốc lên thứ hơi ậm ì nghèn nghẹn, cũng chỉ đủ thỏa chút cơn thèm một mùa ẩm ướt. Rồi cũng được xuyên suốt tròn vẹn những cơn mưa trên đường về nhà. Không gột rửa được gì ngoài nhen nhúm chút mầm mống bệnh hoạn từ cơn mưa đầu tiên được báo trước. Rồi tất cả cùng trở lại bình thường theo cách ta đón nhận. Mưa cũng qua, nắng cũng qua để còn lại gì ngoài tiếp tục ta… chưng hửng!
thuy at
03/29/2010 02:06 pm comment
Có cái gì để hoạn sao trừ!
Phạm at
03/29/2010 02:32 pm reply
Chỉ có mình m là quan tâm tới vấn đề đó! Bệnh nghề nghiệp hả m? Nghe đồn đối
với ai kia 2 năm là quá đủ mà hehe
Đan Châu at
03/29/2010 01:49 pm comment
Vay mượn chưng hửng của người khác. Trả tiền
đây!!!!
Phạm at
03/29/2010 02:00 pm reply
đọc kĩ nha: người ta nói là "chưng hửng NHƯ..." có ý là riêng cái chưng hửng
đó là của một người khác à! với lại mượn "chưng hửng" trả "chưng hửng", có đời
nào mượn "chưng hửng" mà trả tiền trời?!
Nhan iu at
03/29/2010 09:44 am comment
but' toc' wai`, t khe~ tay a`
Phạm at
03/29/2010 02:03 pm reply
ờ, khi nào t bứt tóc sẽ gọi điện cho m, m khẽ tay dùm t nhen
hehe
TRẦN NGỌC HƯỞNG at
03/29/2010 07:36 am comment
Ban la nguoi SaiGon a? Tham Ban . Cam on Ban da ghe
tham.
Phạm at
03/29/2010 02:08 pm reply
Không. Chỉ là một người ở Sài Gòn. Cám ơn.
Phạm at
03/28/2010 08:25 pm comment
Cana: Không cần phải lo quá đâu m. Thứ nhất là t còn
chút chút trâu bò trong nguời; thứ hai là t có khả năng bệnh chứ không hoạn, yên
tâm hehe!
Cana at
03/28/2010 08:20 pm comment
"Không gột rửa được gì ngoài nhen nhúm chút mầm mống
bệnh hoạn từ cơn mưa đầu tiên được báo trước" ----> tao lo cho m quá àh!
hehe

Nhận xét
Đăng nhận xét