Ngôi nhà được xây trên mảnh đất gò, cỏ
ngang đầu và tìm bóng người khó như tìm hy vọng. Vậy mà giờ nó vẫn đang còn đó,
sau bao nhiêu năm. Những mảnh ngói ố màu, những viên gạch không lành lặn, cột bê
tông xen lẫn cột lục trên 200 năm tuổi. Ngôi nhà nằm yên tĩnh trong một nơi cũng
khá yên tĩnh. Cây xoài hiền lành trước 1 góc nhà; chái bếp mang dáng vẻ nghèo
nàn của quá khứ; bên hè vài lu nước trong vắt soi tận cõi người.
Ngôi nhà sau bao nhiêu năm vẫn là nơi chất chứa những u uẩn luôn đầy và những niềm vui lưng lửng của 2 người đàn bà. Những chiếc quần đen cũ kỹ, những chiếc áo bà ba tay cộc với những mảnh vá khéo léo. 2 người đàn bà có bạn bè nhưng chẳng có tri âm. Cuộc đời quanh đi quẩn lại với mùa mưa trồng lúa, mùa khô gieo hạt bí, hạt bầu. Năm tháng trôi qua chầm chậm, giản đơn như tuổi xuân của họ. Nhớ lại hồi còn con gái là nhớ những lúc gò mìn, tải đạn. Vụt cái trở thành những nữ anh hùng – những anh hùng cô đơn trong ngôi nhà “ba gian đầy cả ba gian nắng chiều”, bên chiếc giường tre ọp ẹp, bên bộ ván mối mọt đục khoét dần dần.
Bữa cơm dọn trên chiếc bàn gỗ, hạt gạo không trắng mà đỏ đục, vài con cá khô, 2- 3 quả trứng, bát canh bí trong veo. Đó là những thứ xa xỉ nhất họ dùng đãi khách kèm đĩa khoai mì vừa hấp cơm còn nóng hổi. Người khách lùa vội bát cơm, lùa nhanh những nghẹn ngào.
Bước khỏi cánh cửa này, ngoài kia là phố vui, phố thanh cao, phố dung tục. Vậy mà cuộc đời họ chưa bao giờ biết đến.
Ngôi nhà sau bao nhiêu năm vẫn là nơi chất chứa những u uẩn luôn đầy và những niềm vui lưng lửng của 2 người đàn bà. Những chiếc quần đen cũ kỹ, những chiếc áo bà ba tay cộc với những mảnh vá khéo léo. 2 người đàn bà có bạn bè nhưng chẳng có tri âm. Cuộc đời quanh đi quẩn lại với mùa mưa trồng lúa, mùa khô gieo hạt bí, hạt bầu. Năm tháng trôi qua chầm chậm, giản đơn như tuổi xuân của họ. Nhớ lại hồi còn con gái là nhớ những lúc gò mìn, tải đạn. Vụt cái trở thành những nữ anh hùng – những anh hùng cô đơn trong ngôi nhà “ba gian đầy cả ba gian nắng chiều”, bên chiếc giường tre ọp ẹp, bên bộ ván mối mọt đục khoét dần dần.
Bữa cơm dọn trên chiếc bàn gỗ, hạt gạo không trắng mà đỏ đục, vài con cá khô, 2- 3 quả trứng, bát canh bí trong veo. Đó là những thứ xa xỉ nhất họ dùng đãi khách kèm đĩa khoai mì vừa hấp cơm còn nóng hổi. Người khách lùa vội bát cơm, lùa nhanh những nghẹn ngào.
Bước khỏi cánh cửa này, ngoài kia là phố vui, phố thanh cao, phố dung tục. Vậy mà cuộc đời họ chưa bao giờ biết đến.
vinh at
07/16/2008 08:38 am comment
ông P nói đúng hok c?
Liam at
07/15/2008 08:20 pm comment
2 người đàn bà??? _ Người đầu tiên thì bít ngay là
người dàn bà Đen _ Người đàn bà thứ 2 thì hơi bí ẩn.....chẹp chẹp...để
xem....... + "những niềm vui lưng lửng" => dấu huyền hờ hững hay tưng tưng
tửng nhu vậy nè.....và thêm nữa..... + "chiếc áo bà ba tay cộc với những mảnh vá
khéo léo" => nhớ hồi nào có người may thêu móc khóa hình cún mà mình nhìn ra
chó ghẻ....... + Điều quan trọng......"Năm tháng trôi qua chầm chậm, giản đơn
như tuổi xuân của họ" => tuổi xuân di qua...còn ai nữa Bingo : người đàn bà
Xù ghẻ....người đàn bà Đen nhớ người dàn bà xù
ghẻ.....hoho

Nhận xét
Đăng nhận xét