Chuyện nghe buồn
thế này. Từ miền Tây mon men lên BD bán ở Lauxanh. Nghe đâu nhiễm HIV. Ngặt nỗi
có 3 người con! Đứa con gái lớn giờ 8 tuổi.
Má kể hôm đám ma người ta tới đông lắm. Ai cũng khóc nhiều thiệt nhiều…
*****
Một tên ăn chơi sa
đọa, thấy gái nào đẹp cũng bu vô. Chung chạ với nhau thời gian. Phát hiện ra
cũng nhiễm HIV (không biết ai lây ai?!) và qua đời.
*****
Khoảng thời gian
thiệt là ngắn sau đó (hình như 2 hay 3 tuần), người phụ nữ cũng qua đời – vì bị
HIV – hàng xóm kể vậy.
*****
Căn nhà tình
thương được xây trên mảnh đất được cho bởi một ông già góa vợ đất đai bạt ngàn
trong ấp. Mái lá còn chưa kịp khô, nền đất còn nghe âm ỉ nồng – của những con
mưa dầm, của những mảng đất như còn ủ nguyên dưới lòng đất mẹ. Vậy mà đám ma…
Người bạn “đồng nghiệp” tốt lắm, lo đủ điều, từ giấy tờ đến quan tài cho bạn,
rồi nhận nuôi dùm thằng con út…
*****
3 đứa nhỏ: 2 chị
em nhà đó và 1 đứa bạn đi vào rừng cao su chơi rồi tắm hồ. Hình như nó chỉ là
cái hố nhỏ thôi, nhưng nghe đâu sâu lắm. Chắc ai xui khiến, đứa em 6 tuổi xuống
tắm và bắt đầu chới với… Người ta đến vớt lên xốc chạy suốt con đường rừng. Vậy
mà cũng không kịp…
*****
Người mẹ già khóc
con chưa ráo nước mắt, giờ lại ỉ ôi với đứa cháu ngoại chưa được dịp đến trường.
Trong căn nhà tình thương nhỏ, ẩm thấp, bên một con hẽm nhỏ, có 1 vài hàng xóm
mới quen. Một già trên 60 và 1 trẻ con 8 tuổi. 2 người chắc đang theo đuổi những
ý nghĩ rời, khác nhau, đau đáu, xa xăm…
*****
Mấy sư thầy trong
chùa gần đó cũng tới cái hồ (- hố) kia để tụng kinh (có cái từ gì khác diễn đạt
mà quên). Trời tối lắm. Người chị - 8 tuổi cũng đi theo. Nghe đâu hôm đó xong
việc khuya lắm. Vậy mà - người ta kể - có một dáng gầy gò, từ trong đám rừng đó
đi ra, phảng phất trong bóng đêm, trong gió, một mình…
*****
Từ bây giờ, nếu
một lần đưa cháu qua thăm ngoại nó trên con hẽm này, chắc cũng phải ngoái nhìn.
Không biết họ - 2 bà cháu – như thế nào? Vậy mà hôm đầu Má hỏi “biết mấy mẹ con
chỗ nhà tình thương không?””Biết, sao?”. “Con gái bà chết rồi!”. Rồi để tới hôm
sau Má mới hỏi “Có một vụ chết chìm, nghe kể chưa?”. “Chưa, sao?”. Hình như ngắt
quảng 2 câu chuyện có liên quan mật thiết này ra để dễ ngấm. Có thể người ta
không quen đột ngột. Ừ, vậy mà cũng có nhiều cái ra đi đột ngột đến bất
ngờ.Má kể hôm đám ma người ta tới đông lắm. Ai cũng khóc nhiều thiệt nhiều…
Phạm at
07/24/2009 08:48 pm comment
Child… Đọc thấy lòng chùng hẳn xuống. Quá buồn đi!
Thursday July 2, 2009 - 03:06pm (ICT) Delete
Đoan Nguyên at
07/02/2009 03:06 pm comment
Đọc thấy lòng chùng hẳn xuống. Quá buồn
đi!

Nhận xét
Đăng nhận xét