Nhá nhem tối mảnh trăng sáng èo uột đã trườn
mình khỏi đám mây khoe cái lưỡi liềm nhỏ xíu. Về nhà mới ngang nhiên ngó được
trọn vẹn cái mảnh trăng… không trọn vẹn. Thường những buổi tối SG, chỉ vô tình
thấy trăng qua những thanh chắn ngang dọc trên cái sào phơi đồ. Trăng có khi
tròn vẹn, có khi bị cắt đứt, thường là những buổi tối thành phố yên
lặng…
Nhà quê thường tối nào cũng yên lặng, trừ những đêm vài hàng xóm hứng chí hay đau đời gì đấy ca hát inh ỏi hoặc những tay đua… kiệt sức rú ra chạy bán mạng trên đường… Vậy đó, trăng cũng soi rọi đủ thứ chuyện, đủ thứ người trên đời này, miễn là có chúng/ họ tồn tại. Và, rõ ràng là mình đang ngang nhiên tồn tại.
Tháng Mười. Cuối cùng thì cũng đến tháng Mười. Cơn gió mình-gọi-là-heo-may vẫn âm thầm rù rì rủ rỉ những câu chuyện cũ mèm. Ai đó nói đã hết mùa thu, thế mà mình nghĩ mùa thu mới chỉ bắt đầu, bằng những cơn heo may cũ mèm bắt đầu cho những vụng dại lẽ ra đã kết thúc tự lúc nào. Có lẽ, trời mát mẻ, có không khí để nhìn ngắm những cái buồn tênh thủng thẳng trôi qua đời mình, đời ai đó để mua cho mình cái cảm giác lúc nào cũng nhẹ nhàng – nhẹ nhàng vui, nhẹ nhàng buồn, nhẹ nhàng rớt nước mắt…
Chiều nay mẹ già nhận điện thoại của một người quen báo tin thằng Bi không còn nữa. Đúng là có ai ngờ đời người ngắn ngủi và ra đi đột ngột vậy. 18 tuổi. Nó chưa kịp bắt đầu. Từ nhỏ cha mẹ ly dị, theo mẹ rày đây mai đó. Mình sẽ không viết rằng nó hiền như đất, nhưng cả cuộc đời nó – đến giờ phút này có thể nói như vậy – hình như chưa bao giờ có ngày vui hay cái gì trọn vẹn, hạnh phúc à, có lẽ nó chưa bao giờ được chạm đến... Một đôi lần đi tu, rồi hoàn tục, rồi đi học, rồi lên SG học, rồi đi làm thêm, rồi… Một mùa thu khác với cảm giác không nhẹ nhàng lắm…
Mỗi ngày có biết bao nhiêu người qua đời, mỗi mùa thu sẽ tiễn bao nhiêu người rời khỏi cuộc đời? Ôi tha nhân, và những cuộc đời! Thấy rõ cái hữu hạn của đời người, đến rồi đi… Tháng Mười nào rồi cũng qua đi, nhưng cái thê lương thì vẫn để lại tràn đầy… và rồi cũng qua…
Nhà quê thường tối nào cũng yên lặng, trừ những đêm vài hàng xóm hứng chí hay đau đời gì đấy ca hát inh ỏi hoặc những tay đua… kiệt sức rú ra chạy bán mạng trên đường… Vậy đó, trăng cũng soi rọi đủ thứ chuyện, đủ thứ người trên đời này, miễn là có chúng/ họ tồn tại. Và, rõ ràng là mình đang ngang nhiên tồn tại.
Tháng Mười. Cuối cùng thì cũng đến tháng Mười. Cơn gió mình-gọi-là-heo-may vẫn âm thầm rù rì rủ rỉ những câu chuyện cũ mèm. Ai đó nói đã hết mùa thu, thế mà mình nghĩ mùa thu mới chỉ bắt đầu, bằng những cơn heo may cũ mèm bắt đầu cho những vụng dại lẽ ra đã kết thúc tự lúc nào. Có lẽ, trời mát mẻ, có không khí để nhìn ngắm những cái buồn tênh thủng thẳng trôi qua đời mình, đời ai đó để mua cho mình cái cảm giác lúc nào cũng nhẹ nhàng – nhẹ nhàng vui, nhẹ nhàng buồn, nhẹ nhàng rớt nước mắt…
Chiều nay mẹ già nhận điện thoại của một người quen báo tin thằng Bi không còn nữa. Đúng là có ai ngờ đời người ngắn ngủi và ra đi đột ngột vậy. 18 tuổi. Nó chưa kịp bắt đầu. Từ nhỏ cha mẹ ly dị, theo mẹ rày đây mai đó. Mình sẽ không viết rằng nó hiền như đất, nhưng cả cuộc đời nó – đến giờ phút này có thể nói như vậy – hình như chưa bao giờ có ngày vui hay cái gì trọn vẹn, hạnh phúc à, có lẽ nó chưa bao giờ được chạm đến... Một đôi lần đi tu, rồi hoàn tục, rồi đi học, rồi lên SG học, rồi đi làm thêm, rồi… Một mùa thu khác với cảm giác không nhẹ nhàng lắm…
Mỗi ngày có biết bao nhiêu người qua đời, mỗi mùa thu sẽ tiễn bao nhiêu người rời khỏi cuộc đời? Ôi tha nhân, và những cuộc đời! Thấy rõ cái hữu hạn của đời người, đến rồi đi… Tháng Mười nào rồi cũng qua đi, nhưng cái thê lương thì vẫn để lại tràn đầy… và rồi cũng qua…

Nhận xét
Đăng nhận xét