Này em có nhớ

Category: , Tag:
12/26/2008 01:02 pm
Đêm. Nhốt mình trong đám ngôn từ rối rắm trên màn hình của một gã nào đó. Bên tai vẫn là muôn trùng Trịnh. Một cái tựa vai và đôi dòng nước mắt, người ta thấy mình đã vứt đi một mớ đau khổ đang oằn vai người đối diện. Những tưởng mọi chuyện sẽ vĩnh hằng. Nhưng phút chốc chỉ là con số 0. Người ta cố tìm quên quá khứ trong những suy nghĩ và hành động hời hợi, không quan tâm. Rồi người ta làm tổn thương nhau, rồi lại phải thốt lên “có phải chăng rạn vỡ trong tâm hồn chúng ta”!
Rồi thi thoảng lại nhớ cái choàng vai của quá khứ. Người ta đang cố quên. Nhưng chẳng thể nào tẩy rửa được. Một vết thương không sâu nhưng đủ đau âm ĩ. Cần bao nhiêu thời gian để thay đổi một con người. Và cần bao nhiêu thời gian có thể làm con người thay đổi. Tự nhiên giật mình bởi những suy nghĩ mông lung.
Nhưng rõ ràng một điều: vết thương vẫn đang còn rỉ máu! Và trong suy nghĩ có một hoài nghi mơ hồ: kẻ làm tổn thương ta không hề biết điều đó! Cũng tại ta vì những suy nghĩ cố hữu, những niềm tin vào sự vĩnh hằng. Ngộ nhận.
Này em, xin cứ phụ tôi
Đời sống quanh đây có vạn lời mời
Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi em vào
Đời đã quen với những kiếp xa nhau…
tran at 12/28/2008 10:02 am comment
cai entry nay cua m doc met wa, bi strees ma doc no chac khung lun kakakkakak
thuy at 12/26/2008 08:28 pm comment
t đính chính là trong đám đông hổn độn đó, ko có 1 cái màn hình nào hết,là mày dựng chiện...
Nhan iu at 12/26/2008 06:10 pm comment
t là đứa lười si ngĩ, đọc xong en chai này hổng biết gì hết.
tam at 12/26/2008 02:23 pm comment
Vậy thì hãy bao dung cho nhẹ nhàng! Mỉm cười: Đó là điều nên làm!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến