Câu chuyện 1
Bà chị bị bắt đi học tập trung gì đó 3 ngày, sau khi học xong phải viết bài thu hoạch. Mấy học viên truyền tai nhau: lớp học trên 100 người mà có 3 thầy cô chấm điểm, nên chỉ cần viết chữ đẹp là điểm cao, cầm chắc loại giỏi liền (chấm tại chỗ và có chứng nhận tại chỗ). Thế là có nguời bon chen, nhắn: tối nay m viết dùm t nha, ai cũng nhờ người viết hết! Được thôi, rảnh mà!
Sáng nhắn hỏi bả: chấm điểm chưa? Mấy người kia viết đẹp không? Bả bảo: ai cũng nhờ viết dùm! Đẹp lộng lẫy luôn! Chữ m ẩu gần chết! Cha cha, xứ mình coi vậy mà cũng “Ngọa hổ tàng long” dữ dằn ta! Mà chỉ nhân cái dịp mấy đồng bào đồng chí đi học tập trung gì đó mà “long hổ” mới có cơ hội “tranh hùng”
Câu chuyện 2
Nhỏ em tới đợt thực tập, nhưng trường không liên hệ giới thiệu gì ráo, chủ yếu là tự lực cánh sinh. Vác bộ hồ sơ lân la mấy khách sạn hỏi. Bảo vệ hỏi học trường nào, bảo trường BV “à, cái trường cùi bắp đó đó hả?” (cùi bắp, xì cúc hay xu ba chao gì đều là nó đó). NGười ta bảo phải có giấy giới thiệu của trường mới được xem xét. Gọi về thằng lớp trưởng “giấy hết rồi, giờ mà muốn có phải đưa tui mấy trăm ngàn đó” (chó thiệt). Lại nói về thằng lớp trưởng. Chắc tên này họ Ông tên Nội! Mọi quyền lực đều được hắn thâu tóm trong tay, nhất cử nhất động gì phải thông qua hắn mới tới được giáo viên. Vì vậy hắn tỏ ra ta đây vô cùng quan trọng và lúc nào mặt cũng hất lên trời (trời ơi, chức lớp trưởng bự quá mà! Bự chắc gần bặng hột é đó mà!) Và nói chung, tất cả bọn trai gái trong lớp đều phụ thuộc hắn (trừ những đứa con gái đẹp, vì tên này dại gái… đẹp). Vậy mà hắn vẫn ung dung giữ chức vụ này mấy năm trời mà không đứa nào hó hé (vì hó hé sợ bị làm… lớp trưởng). Chưa kể gã Thầy chủ nhiệm ó đăm. Đó là nhìn bề ngoài, chưa kể những vụ tai tiếng của lão về cái khoản mê gái (truyền thống của trường chăng?). Đã vậy lại có ông Thầy dạy môn QLKS gì còn khiếp hơn. Không cho địa chỉ mail, số điện thoại để tiện liên lạc đã đành, lại còn không cho sanh viên đặt câu hỏi thắc mắc vì “các bạn không đủ tư cách nói chuyện với tôi” (vậy đi dạy làm đách gì trời!?). Bao nhiêu bực bội dồn cục, "xúi" nhỏ em “nghe đồn bạn giang hồ dưới nhà m nhiều lắm mà, mượn tụi nó lên đây giằng mặt thằng lớp trưởng đi, sau đó bỏ nhỏ với nó là do ông Thầy chủ nhiệm xúi”. Nhưng suy nghĩ lại, mắc gì ông chủ nhiệm xúi bậy vậy, nên trước hết phải giằng mặt ông chủ nhiệm trước rồi đổ thừa thằng lớp trưởng
. Không biết đúng
sai nhưng thế nào lão cũng có chút nghi ngờ há há
! Mới có manh nha 1
chút "khẩu xà" thôi, đã triển khai kế hoạch gì đâu, chỉ biết là tạm thời nhỏ
em chưa có chỗ thực tập, vì đi đâu người ta cũng nói thẳng phải có người
quen!
Câu chuyện 3
Thằng cháu mới học lớp 2 đã đi học thêm. Vì ở nhà bất trị và không bao giờ thấy cầm đến quyển sách. Hôm ông Ba tới nhà Thầy hỏi thăm tình hình học hành, ông Thầy hỏi bộ hứa với nó nếu học giỏi lãnh thuởng mua cho chiếc xe đạp hả? Vậy giờ về chuẩn bị mua đi. Nghe tới đây ông Ba mừng thầm trong bụng, coi vậy thằng này cũng chịu học. Ai dè ông Thầy tiếp 1 câu: chỉ cần cô Loan (vợ Thầy, dạy truờng thằng nhóc và thân với bà cô chủ nhiệm nó) nháy mắt một cái là có cái đề thi liền. Ông Ba tá hoả, dạ thôi Thầy, em nó còn nhỏ…
Câu chuyện thứ n…
Bà chị bị bắt đi học tập trung gì đó 3 ngày, sau khi học xong phải viết bài thu hoạch. Mấy học viên truyền tai nhau: lớp học trên 100 người mà có 3 thầy cô chấm điểm, nên chỉ cần viết chữ đẹp là điểm cao, cầm chắc loại giỏi liền (chấm tại chỗ và có chứng nhận tại chỗ). Thế là có nguời bon chen, nhắn: tối nay m viết dùm t nha, ai cũng nhờ người viết hết! Được thôi, rảnh mà!
Sáng nhắn hỏi bả: chấm điểm chưa? Mấy người kia viết đẹp không? Bả bảo: ai cũng nhờ viết dùm! Đẹp lộng lẫy luôn! Chữ m ẩu gần chết! Cha cha, xứ mình coi vậy mà cũng “Ngọa hổ tàng long” dữ dằn ta! Mà chỉ nhân cái dịp mấy đồng bào đồng chí đi học tập trung gì đó mà “long hổ” mới có cơ hội “tranh hùng”
Nhỏ em tới đợt thực tập, nhưng trường không liên hệ giới thiệu gì ráo, chủ yếu là tự lực cánh sinh. Vác bộ hồ sơ lân la mấy khách sạn hỏi. Bảo vệ hỏi học trường nào, bảo trường BV “à, cái trường cùi bắp đó đó hả?” (cùi bắp, xì cúc hay xu ba chao gì đều là nó đó). NGười ta bảo phải có giấy giới thiệu của trường mới được xem xét. Gọi về thằng lớp trưởng “giấy hết rồi, giờ mà muốn có phải đưa tui mấy trăm ngàn đó” (chó thiệt). Lại nói về thằng lớp trưởng. Chắc tên này họ Ông tên Nội! Mọi quyền lực đều được hắn thâu tóm trong tay, nhất cử nhất động gì phải thông qua hắn mới tới được giáo viên. Vì vậy hắn tỏ ra ta đây vô cùng quan trọng và lúc nào mặt cũng hất lên trời (trời ơi, chức lớp trưởng bự quá mà! Bự chắc gần bặng hột é đó mà!) Và nói chung, tất cả bọn trai gái trong lớp đều phụ thuộc hắn (trừ những đứa con gái đẹp, vì tên này dại gái… đẹp). Vậy mà hắn vẫn ung dung giữ chức vụ này mấy năm trời mà không đứa nào hó hé (vì hó hé sợ bị làm… lớp trưởng). Chưa kể gã Thầy chủ nhiệm ó đăm. Đó là nhìn bề ngoài, chưa kể những vụ tai tiếng của lão về cái khoản mê gái (truyền thống của trường chăng?). Đã vậy lại có ông Thầy dạy môn QLKS gì còn khiếp hơn. Không cho địa chỉ mail, số điện thoại để tiện liên lạc đã đành, lại còn không cho sanh viên đặt câu hỏi thắc mắc vì “các bạn không đủ tư cách nói chuyện với tôi” (vậy đi dạy làm đách gì trời!?). Bao nhiêu bực bội dồn cục, "xúi" nhỏ em “nghe đồn bạn giang hồ dưới nhà m nhiều lắm mà, mượn tụi nó lên đây giằng mặt thằng lớp trưởng đi, sau đó bỏ nhỏ với nó là do ông Thầy chủ nhiệm xúi”. Nhưng suy nghĩ lại, mắc gì ông chủ nhiệm xúi bậy vậy, nên trước hết phải giằng mặt ông chủ nhiệm trước rồi đổ thừa thằng lớp trưởng
Thằng cháu mới học lớp 2 đã đi học thêm. Vì ở nhà bất trị và không bao giờ thấy cầm đến quyển sách. Hôm ông Ba tới nhà Thầy hỏi thăm tình hình học hành, ông Thầy hỏi bộ hứa với nó nếu học giỏi lãnh thuởng mua cho chiếc xe đạp hả? Vậy giờ về chuẩn bị mua đi. Nghe tới đây ông Ba mừng thầm trong bụng, coi vậy thằng này cũng chịu học. Ai dè ông Thầy tiếp 1 câu: chỉ cần cô Loan (vợ Thầy, dạy truờng thằng nhóc và thân với bà cô chủ nhiệm nó) nháy mắt một cái là có cái đề thi liền. Ông Ba tá hoả, dạ thôi Thầy, em nó còn nhỏ…

Nhận xét
Đăng nhận xét