Không biết có nực cuời hay không, mà qua mỗi câu
chuyện đều muốn cuời. Không phải cái cuời thư giãn thoải mái hở một đống răng,
hay cuời nhếch mép mỉa mai những câu chuyện, mà cuời guợng gạo, cuời đau đau về
những kết thúc cho những mối tình.
Có lẽ vì những lí do rất vô duyên, nên đưa đến những kết thúc cũng rất vô duyên. Anh chàng trợ giảng đại học yêu cô nàng làm công nhân may con của một gia đình tiếng tăm trong quá khứ. Anh yêu cô (sau nhiều lần phân vân suy nghĩ thì cũng khẳng định đuợc điều này). Cũng có thể vì bảo vệ cô, hay cũng có thể vì lí do khác mà cái hành động của anh, vô tình bị lôi đi, lôi đi đến những tình huống vuợt ngoài kiểm soát. Và kết cục là cô gái chủ động chia tay chỉ vì những lí do điên rồ - của sự bảo vệ, của những lời nói dối vô hại, vì có lẽ, vì lòng tin không đủ lớn để… yêu…! Kết thúc chưng hửng cho anh chàng trợ giảng.
Anh chàng yêu cô nàng vì những sự e dè, rụt rè hay đỏ mặt của cô - điều này cô có mà những nguời phụ nữ anh biết không có. Nhưng thật vô duyên, chỉ qua một trò chơi, một trò đùa, hai nguời cũng lại bị lôi đi thoát khỏi chính mình. Cuộc chơi vẫn tiếp tục. Anh ngạc nhiên, thất vọng, căm ghét nguời yêu mình vì ở cô, trong trò chơi này, không còn là cô mà anh yêu nữa. Một trò chơi thôi mà, nhưng nguời chơi không thể quay đầu lại. Những gì phơi bày ra trong trò chơi – hay những điều, một mặt khác trong mỗi con nguời hiển hiện ra đó, trần trụi đó, đã kéo tấm màn voan che mắt mỗi con ngừơi khi nhìn về nguời đối diện. Kết cục cô gái nức nở “em là em mà”… Nhưng, dù sao cũng mụôn màng. Một em khác đã hiển hiện trong em của quá khứ, của dịu dàng, của bí ẩn. Vụt mất rồi, em à! Chỉ còn trơ trụi một em suồng sã, một em cũng như bao nguời đàn bà khác.
Còn bao nhiêu câu chuyện tương tự nữa, không rõ. Thì… cũng là trò chơi thôi mà, một trò chơi ban đầu được đôi bên thỏa thuận, và đã chơi thì chơi đến cùng. Còn nếu muốn dừng lại? Cũng được thôi, nhưng con đường trở lại với bản-thân-vốn-có-ban-đầu đã không còn. Thay vào đó là một người khác, hay đơn giản hơn, là một nhìn nhận khác của người đối diện – người cùng chơi ve mình. Mà cách nhìn này có thật hay không, đều đã không quan trọng, không thể nào xóa đi ý nghĩ của đối phương về mình, ngay lúc này – lúc diễn ra trò chơi. Dù cho trước đó, người ta có nghĩ về mình như một thiên thần đi chăng nữa.
Vậy có nên đồng ý một cuộc chơi mà ta không kiểm soát được kết cục?
Nhung cuoc tinh nuc cuoi!
Có lẽ vì những lí do rất vô duyên, nên đưa đến những kết thúc cũng rất vô duyên. Anh chàng trợ giảng đại học yêu cô nàng làm công nhân may con của một gia đình tiếng tăm trong quá khứ. Anh yêu cô (sau nhiều lần phân vân suy nghĩ thì cũng khẳng định đuợc điều này). Cũng có thể vì bảo vệ cô, hay cũng có thể vì lí do khác mà cái hành động của anh, vô tình bị lôi đi, lôi đi đến những tình huống vuợt ngoài kiểm soát. Và kết cục là cô gái chủ động chia tay chỉ vì những lí do điên rồ - của sự bảo vệ, của những lời nói dối vô hại, vì có lẽ, vì lòng tin không đủ lớn để… yêu…! Kết thúc chưng hửng cho anh chàng trợ giảng.
Anh chàng yêu cô nàng vì những sự e dè, rụt rè hay đỏ mặt của cô - điều này cô có mà những nguời phụ nữ anh biết không có. Nhưng thật vô duyên, chỉ qua một trò chơi, một trò đùa, hai nguời cũng lại bị lôi đi thoát khỏi chính mình. Cuộc chơi vẫn tiếp tục. Anh ngạc nhiên, thất vọng, căm ghét nguời yêu mình vì ở cô, trong trò chơi này, không còn là cô mà anh yêu nữa. Một trò chơi thôi mà, nhưng nguời chơi không thể quay đầu lại. Những gì phơi bày ra trong trò chơi – hay những điều, một mặt khác trong mỗi con nguời hiển hiện ra đó, trần trụi đó, đã kéo tấm màn voan che mắt mỗi con ngừơi khi nhìn về nguời đối diện. Kết cục cô gái nức nở “em là em mà”… Nhưng, dù sao cũng mụôn màng. Một em khác đã hiển hiện trong em của quá khứ, của dịu dàng, của bí ẩn. Vụt mất rồi, em à! Chỉ còn trơ trụi một em suồng sã, một em cũng như bao nguời đàn bà khác.
Còn bao nhiêu câu chuyện tương tự nữa, không rõ. Thì… cũng là trò chơi thôi mà, một trò chơi ban đầu được đôi bên thỏa thuận, và đã chơi thì chơi đến cùng. Còn nếu muốn dừng lại? Cũng được thôi, nhưng con đường trở lại với bản-thân-vốn-có-ban-đầu đã không còn. Thay vào đó là một người khác, hay đơn giản hơn, là một nhìn nhận khác của người đối diện – người cùng chơi ve mình. Mà cách nhìn này có thật hay không, đều đã không quan trọng, không thể nào xóa đi ý nghĩ của đối phương về mình, ngay lúc này – lúc diễn ra trò chơi. Dù cho trước đó, người ta có nghĩ về mình như một thiên thần đi chăng nữa.
Vậy có nên đồng ý một cuộc chơi mà ta không kiểm soát được kết cục?
Nhung cuoc tinh nuc cuoi!
Cana at
01/21/2011 03:43 am comment
Trả "hao mòn phí" cho t đi bây! Đọc ko riết mà được
hử? ;;)
Phạm at
01/21/2011 11:43 am reply
sách, phải có người đọc chung để bàn. m phải cám ơn t vì điều đó
hihi

Nhận xét
Đăng nhận xét