Lần thứ n, mình
bước tới ngã tư thứ n. Không thấy những cột đèn. Vừa chạm ngã tư, đầu nặng, mắt
thâm và vật vờ như khóc tròn một đêm. Đứng giữa ngã tư, mình đã khóc hu hu. Rồi
chọn con đường (tạm thời) đi thẳng, đi tiếp. Trong một phút, mình cho điều này
là đúng (trong lúc này). Đứng giữa ngã tư, mình phải lựa chọn. Và đây chỉ là một
ngã tư tiếp theo trên con đường đi với những ngã tư không đoạn
kết.
Nhiều lần trong ngày, mình được nhìn trân trối lên trần nhà, lên mái tôn, lên những cây đinh dù giữ mái tôn, lên đường ống nước, lên tất tần tật những thứ lơ lửng, lên mênh mông… Mình thấy mình trắng xóa trong bộ áo dài trắng không cài nút ở cổ. Và thỉnh thoảng, đám cỏ lau không rõ đêm sáng trăng hay ngày chói nắng, vẫn tìm đến trong những giấc chiêm bao. Và mình lạc lối trong mờ mịt mộng du…
Qua những ngã tư đường, mình đã chọn một hướng rẽ. Và như “Đời tôi đã rẽ rồi. Như đã hạ nước cờ không sao đi lại được”. Không biết nữa. Đi qua vài ngã tư, ngoảnh nhìn lại vẫn chưa biết được là đã chọn đúng hướng rẽ hay không vì vẫn chưa đi đến ngã tư cuối cùng trong quãng đường dài thiệt dài với nhiều thiệt nhiều ngã tư. Qua ngã tư thứ n này, sẽ dấn vào một ngã tư khác. Đời là những ngã tư không hồi kết. Và còn đầy những ngã tư chó chết đang đợi. Người chó chết. Ngã tư chó chết. Nhiều ngã tư chó chết làm người chó chết. Đôi khi cũng không hiểu những ngã rẽ, những hướng đi mà mỗi người lựa chọn. Chỉ sợ, sau khi đi qua những ngã tư, một ngày ngoảnh lại sau lưng, soi lại bóng mình, không còn là mình nữa…
Những ngã tư. Đi qua. Không nhớ rõ là khoảng thời gian nào vì các mùa trộn lẫn. Mà có lẽ, trời sẽ mù mù, u u, trong nhà lạnh lạnh và vàng vàng, và bên ngoài mưa inh ỏi. Và rồi một ngã tư qua…
Nhiều lần trong ngày, mình được nhìn trân trối lên trần nhà, lên mái tôn, lên những cây đinh dù giữ mái tôn, lên đường ống nước, lên tất tần tật những thứ lơ lửng, lên mênh mông… Mình thấy mình trắng xóa trong bộ áo dài trắng không cài nút ở cổ. Và thỉnh thoảng, đám cỏ lau không rõ đêm sáng trăng hay ngày chói nắng, vẫn tìm đến trong những giấc chiêm bao. Và mình lạc lối trong mờ mịt mộng du…
Qua những ngã tư đường, mình đã chọn một hướng rẽ. Và như “Đời tôi đã rẽ rồi. Như đã hạ nước cờ không sao đi lại được”. Không biết nữa. Đi qua vài ngã tư, ngoảnh nhìn lại vẫn chưa biết được là đã chọn đúng hướng rẽ hay không vì vẫn chưa đi đến ngã tư cuối cùng trong quãng đường dài thiệt dài với nhiều thiệt nhiều ngã tư. Qua ngã tư thứ n này, sẽ dấn vào một ngã tư khác. Đời là những ngã tư không hồi kết. Và còn đầy những ngã tư chó chết đang đợi. Người chó chết. Ngã tư chó chết. Nhiều ngã tư chó chết làm người chó chết. Đôi khi cũng không hiểu những ngã rẽ, những hướng đi mà mỗi người lựa chọn. Chỉ sợ, sau khi đi qua những ngã tư, một ngày ngoảnh lại sau lưng, soi lại bóng mình, không còn là mình nữa…
Những ngã tư. Đi qua. Không nhớ rõ là khoảng thời gian nào vì các mùa trộn lẫn. Mà có lẽ, trời sẽ mù mù, u u, trong nhà lạnh lạnh và vàng vàng, và bên ngoài mưa inh ỏi. Và rồi một ngã tư qua…
tran at
04/27/2011 09:50 am comment
Khóc? Em đã biết khóc rồi sao? Hay mơ? Hay hoang
tưởng? hay ... Sao bài nào m cũng phải chửi bậy mới dc ha m? Tự xử .. 3 cái
đi!!!
Phạm at
04/27/2011 04:26 pm reply
t bị lưu manh hóa mà hehe
thuy at
04/27/2011 09:17 am comment
Có zụ khóc ở ngã tư nữa ta! Sao k là bùng
binh ? mà là ngã tư và lố nhố cột đèn. Được cái này thì phải mất
cái kia thôi.....
Phạm at
04/28/2011 11:19 am reply
Ngã tư là bắt chước Trần Dần đó. Còn việc được cái này mất cái kia thì phải
xem lại. Có người muốn mất một cái để được một cái mà không được đó, hiểu chứ gì
hehe

Nhận xét
Đăng nhận xét