Có những buổi sáng, trời vắng hoe chơ vơ 1 cảm
giác, lại sợ chạm vào những tổn thương hư ảo. Nên sợ những buổi sáng bình
yên…
Có những buổi chiều, khi gió thổi rì rầm và khoảng sân trước nhà im lặng, cảm giác cô tịch bủa vây như nỗi bất hạnh chực chờ. Nên sợ những buổi chiều…
Đêm. Xếp lại những sáng chiều thấy thong dong. Nhưng, đột nhiên đâu đó nỗi rùng mình thảm hại như – trở - về khi nhắm mắt lại.
Nhiều dự cảm và nghĩ suy cũng làm người ta mệt mỏi. Vậy mà nhiều khi trống trải trong đầu óc lại càng thảm hại hơn. Giống như uống café quá “liều”, đầu óc lâng lâng, như có vô vàn ý nghĩ lẩn khuất mà lại như không hề có gì tồn tại… Lại đứt ngang cảm xúc! Khốn thiệt! (bởi vậy, văn chương lãng mạn nửa mùa của một kẻ nửa mùa)
Có những buổi chiều, khi gió thổi rì rầm và khoảng sân trước nhà im lặng, cảm giác cô tịch bủa vây như nỗi bất hạnh chực chờ. Nên sợ những buổi chiều…
Đêm. Xếp lại những sáng chiều thấy thong dong. Nhưng, đột nhiên đâu đó nỗi rùng mình thảm hại như – trở - về khi nhắm mắt lại.
Nhiều dự cảm và nghĩ suy cũng làm người ta mệt mỏi. Vậy mà nhiều khi trống trải trong đầu óc lại càng thảm hại hơn. Giống như uống café quá “liều”, đầu óc lâng lâng, như có vô vàn ý nghĩ lẩn khuất mà lại như không hề có gì tồn tại… Lại đứt ngang cảm xúc! Khốn thiệt! (bởi vậy, văn chương lãng mạn nửa mùa của một kẻ nửa mùa)
Sao Ly at
03/03/2010 04:46 pm comment
hùi đen đã có thần tượng!1 tháng sau...
Phạm at
03/03/2010 05:26 pm reply
m muốn mấy thần tượng để t chia bớt cho nà hehe?
Tùng Lê Đức at
03/03/2010 04:18 pm comment
1 fan hâm mộ online mấy cái bài thơ thẩn của
chị.
Phạm at
03/03/2010 05:24 pm reply
Chắc tại chị có nhiều người hâm mộ quá nên không biết
em!
Tùng Lê Đức at
03/03/2010 03:10 pm comment
hùi giờ tưởng chị là boy chứ hichic
Phạm at
03/03/2010 04:06 pm reply
Hùi giờ cũng k biết em là ai? Vậy làm sao biết chị không phải là boy
hử?

Nhận xét
Đăng nhận xét