Tháng 3. Có gì lạ không? Chỉ là một chiều mưa trên thành phố. Người bảo nhau
mưa to quá, đường trơn lắm. Nhưng có vẻ họ không giấu nỗi sự vui mừng đón một
chiều mưa đã được báo trước. Thành phố được nguôi ngoai cơn hậm hực một bữa trưa
nồng. Mưa rượt đuổi người qua từng góc phố. Người trốn chạy mưa trong niềm ham
thích không che đậy. Vậy là, tháng Ba cũng có một buổi chiều khác…
Tháng Ba. 6 giờ 30 sáng nắng đã vàng ruộm bên đường cặp bờ sông. Người thể dục thể thao phơi trần sức sống. Người lại co ro thòm thèm cơn ngái ngủ còn đọng lại trên đôi mắt nheo nheo ngày nắng mới. Vậy mà nháy mắt trưa nắng táp làn da và gió chiều ào ào thổi. Thành phố, tất cả phơi bày không ngần ngại…
Tháng Ba và đám cỏ lau chung nhau nụ cười. Nhớ đã từng tiếc đứt ruột căn nhà hoang và đám cỏ trắng muốt một ngày mưa bỗng thành tơi tả. Lang thang qua lại hàng trăm lần rồi nhìn lẫn thẫn. Thôi cũng được, dù nhỏ, cũng đi vào giấc mộng với những thêu dệt đẹp mơ hồ và tuyệt diệu. Để nuôi thêm những ngày tỉnh giấc được mong đợi thêm một ngày…
Đêm tháng Ba. Nốt nhạc vang lên trở lại trong căn phòng nhỏ. Đứa đàn đứa hát ngẩn ngơ phân công rượt đuổi. Mùa chưa chín. Ngày đã tắt. Lửng lửng lơ lơ. Ngày tháng Ba sẽ lại qua. Người sẽ qua? Người ở lại? Buộc gió đừng bay nữa. Giữ cánh cửa mở toang một góc trời hẹp. Rồi vô tình nhận ra nhau trong lùng nhùng ti tiện. Không giận hờn mà kỉ niệm cũng đầy tay…
Tháng Ba. 6 giờ 30 sáng nắng đã vàng ruộm bên đường cặp bờ sông. Người thể dục thể thao phơi trần sức sống. Người lại co ro thòm thèm cơn ngái ngủ còn đọng lại trên đôi mắt nheo nheo ngày nắng mới. Vậy mà nháy mắt trưa nắng táp làn da và gió chiều ào ào thổi. Thành phố, tất cả phơi bày không ngần ngại…
Tháng Ba và đám cỏ lau chung nhau nụ cười. Nhớ đã từng tiếc đứt ruột căn nhà hoang và đám cỏ trắng muốt một ngày mưa bỗng thành tơi tả. Lang thang qua lại hàng trăm lần rồi nhìn lẫn thẫn. Thôi cũng được, dù nhỏ, cũng đi vào giấc mộng với những thêu dệt đẹp mơ hồ và tuyệt diệu. Để nuôi thêm những ngày tỉnh giấc được mong đợi thêm một ngày…
Đêm tháng Ba. Nốt nhạc vang lên trở lại trong căn phòng nhỏ. Đứa đàn đứa hát ngẩn ngơ phân công rượt đuổi. Mùa chưa chín. Ngày đã tắt. Lửng lửng lơ lơ. Ngày tháng Ba sẽ lại qua. Người sẽ qua? Người ở lại? Buộc gió đừng bay nữa. Giữ cánh cửa mở toang một góc trời hẹp. Rồi vô tình nhận ra nhau trong lùng nhùng ti tiện. Không giận hờn mà kỉ niệm cũng đầy tay…

Nhận xét
Đăng nhận xét