Thì em cứ đến đi, tôi đợi...





Người đàn ông bất ngờ gặp lại người con gái mà anh từng yêu từ thời học sinh (cho đến bây giờ) khi cô ấy trong hình dáng tiều tụy và đứa con tự kỷ lúc nào cũng mang bên mình. Khoảnh khắc người con gái (giờ là đàn bà) bối rối ngượng ngùng trong bộ dạng lếch thếch chạm đôi mắt người con trai ngày xưa sao mà lãng - mạn – đau - lòng. Và từ đó, cuộc đời 2 người không còn như trước nữa...
Mỗi lần nói chuyện với chị H thì lại rõ ràng hơn những điều mình còn nhờ nhợ mơ hồ. Thật ra trong đầu người đàn bà ‘quỷ quái’ này đang chứa đựng điều gì? Khi văn chương bảo thế giới thì bao la rộng lớn mà con người nhỏ bé thì người đàn bà này chứng minh điều ngược lại: con người là thực thể vĩ đại, bí hiểm mà chẳng ai khám phá được đến tận cùng. Ngay cả mỗi người – tất nhiên – đều có những phần – đời – che – giấu. Thiên hạ làm sao biết được khi chính mỗi người hàng ngày đang không dám đối diện với chính mình...
Xét nghiệm hôm nay, hôm sau lên bàn mổ. Một cuộc điện thoại có thể là cuộc điện thoại trăng trối nhỡ may cuộc phẫu thuật bất thành. Ngẫm lại xem, đời mình còn gì chưa thỏa nguyện? Cô sẽ chỉ tôi viết nhé, tôi chả cần khi hoàn thành tác phẩm tên tôi được xướng lên, được in lên, được chạy chữ bé lớn ngoằn nghoèo, chỉ đơn giản là tôi làm được cái điều lúc nào cũng âm ỉ trong lòng. Thằng con cũng bệnh tật nhưng cố gắng vượt qua, cố gắng thi vào đại học (với 3 môn 30 điểm) không phải để mong được vinh danh, chỉ muốn chứng minh cho người mẹ thấy cậu ta đã làm được, và quan trọng hơn là vì người mẹ. Ngày phẫu thuật, cậu không vào thăm mẹ, chỉ 1 cuộc điện thoại: cả mẹ và con đâu cần phải gặp nhau để nói những câu an ủi, cố sống thêm vài năm nữa khi con tốt nghiệp đại học, khi đó mẹ con cùng chết 1 lúc cũng được. Người mẹ hiểu, cậu ta học chỉ vì tiếp nối ước mơ của người mẹ thời trẻ được 1 lần đến giảng đường đại học, và cậu ta sẵn sàng chết vì người đàn bà duy nhất của đời mình...
Bao nhiêu người yêu người tình đi qua cuộc đời, bao nhiêu người nhìn thấu được tâm cang của người đàn bà đó? Một sớm sương mờ khi trăng còn chưa lặn, một người đàn bà tật nguyền đứng trước cửa nhà gõ gõ. Ánh trăng soi rõ lấm tấm sương trên chiếc áo xanh màu tình nguyện. Giây phút đó, người đàn bà này hiểu rằng, phần đời còn lại của người đàn bà kia phải gắn với mình...
Củ Chi một ngày nắng đẹp. Chiếc thuyền con, 2 cái ghế mây, 2 ly nước cam và 2 người đàn bà. Đám lục bình lười trôi, và kia hình như là đường chân trời. ‘Có bao giờ có người đàn ông nào làm được điều này cho em?’...
Vậy mà, dù gì cũng đau đáu và rúng động khi ánh mắt của người đàn ông chạm phải ‘cái né tránh’ của người đàn bà mình từng yêu. Quả bóng – món đồ chơi ưa thích của đứa con tự kỷ rơi xuống, lăn long lóc trên mặt đường va phải tiếng thắng xe kin kít của người đàn ông. Quả bóng lăn – cuộc đời người đàn bà - chênh chao rồi cuối cùng cũng có điểm dừng...
Thì em cứ đến đi, tôi đợi...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến