Đã nói những
tháng cuối năm này là những tháng của mình, những tháng ám mình. Chẳng rõ lí do.
Những buổi sáng lành lạnh, gió thổi nhè nhẹ vào người, những ngày ‘chưa cười đã
tối’… thì lòng chùng xuống đôi khi đến tận cùng, lúc nào cũng cảm giác rưng
rưng…
Thật ra
những chuyện đau lòng ngày, tháng, năm nào chẳng có, không phải riêng gì tháng
Mười, Mười Một hay Mười Hai, chỉ là những chuyện đau lòng (của mình? Của thiên
hạ?) trộn chung lại với những lùng nhùng tâm tư tháng-của-mình làm nên nhiều
nông nỗi.
Mấy ngày gần
đây SG áp thấp, tự nhiên gió tự nhiên mưa tự nhiên lạnh. Mình muốn đặt tay vào
gõ gõ ra những con chữ, nhưng chẳng dòng nào được bật ra vì bao nhiêu thứ bủa
vây. Mình đâm thù ghét công việc đang làm, thù ghét những mặt người người ngợm
ngợm. Mình lại rơi vào thế giới chỉ có mình cùng tràn đầy mặc cảm. Những tưởng
hân hoan sau một hành động, những tưởng mình có thể tự mãn vì điều mình làm,
nhưng thật ra, sau cùng, tất cả chỉ chứng mình một sự hèn nhác, một kẻ thua cuộc
– dù chưa bao giờ bước vào bất kì sự đua tranh nào…
Hàng ngày
mình đối diện với những nỗi chán chường như nhau, những mặc-cảm-cái-tôi khó khi
nào xóa được. Chẳng có gì để bám víu, không có gì để làm nguồn an ủi. Cũng may
đời còn cho mình những giấc chiêm bao… Tất cả đó, hiện diện đó, chỉ là (có lẽ)
chẳng khi nào quờ tay chạm được…
Về nhà,
những gương mặt cũ-buồn muôn thuở, nhưng mình cố lắng nghe tiếng
im-lặng-yên-bình. Lúc nào đi ngang dòng kênh chảy bên đường dưới những buổi
chiều mình cũng đi chậm và nhìn thật kĩ. Mình lại dùng 1 cụm từ đã cũ: một nỗi –
đớn – đau – buồn. Những lúc này mới rõ rằng ‘mây che trên đầu’, mình lẩm nhẩm
những chuyện đau lòng hàng ngày vẫn nghe… Má nghe đến chuyện thằng lái thuyền
năm xưa được bảo lãnh tại ngoại, giờ chuẩn bị đón nhận mức án chính thức thì
biểu ngưng lại, đau lòng quá. Mà đau lòng thật. Mình luôn mong chờ một ‘big
event’ nào đó xảy đến trong cuộc đời mình để xem có gì thay đổi không, để bớt
lềnh không, để có thể tìm được 1 động lực nào khác trong bất cứ điều gì không?
Nhưng ngẫm lại, hình như chuyện tù tội chính là ‘big event’ của thằng lái
thuyền, cuộc đời nó sẽ rẻ sang hướng khác, tồi tệ hơn như cái câu ‘đời mỗi ngày
một tệ’… Và mình cũng đau lòng như chưa từng biết chuyện…
Chả biết đến
bao giờ mình mới thoát khỏi những lùng nhùng lẩn quẩn này. Có người buồn đến
chết, và mình chán đến chết, chán đến hết đời…
Ôi, lảm nhảm
đêm phia để mai tiếp tục đối diện với ngày dài tháng rộng chán
chường…
Phuong at
01/06/2013 01:54 pm comment
mày vẫn trung thành với blog, sắp tới nó đóng cửa
mất rồi tính sao đây? m có xài facebook ko dẹp hết tự ti, mặc cảm đi, Mình sống
cho mình chứ đâu phải sống cho thiên hạ
Phạm at
01/09/2013 09:19 pm reply
m đang lảm nhảm gì đó con quỷ! t đang giãy chết với cái blog này đây! t xài
fb lâu rồi m.


Nhận xét
Đăng nhận xét