Từ chết tới bị thương

Category: Nhảm ruồi, Tag: Khác,Lối sống
12/02/2009 04:00 pm
Bao giờ người đàn bà này cũng bắt đầu câu chuyện bằng câu “Dì Sáu biết hông?” (“Dì biết chết liền à!”) rồi sau đó huyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, nhưng toàn là những chuyện thuộc loại “nợ đời nặng lắm trả sao xong”. Lấy chồng từ hồi đôi mươi, mười tám, con chưa kịp khủng hoảng tuổi lên ba thì vợ chồng đường ai nấy đi. Vậy là nhiều người đàn ông lần lượt đi tới đi lui đi qua đi lại – và thi thoảng để lại dấu ấn trong cuộc đời.
Dãy phòng trọ chỉ có 2 phòng sáng đèn cho mấy sư thầy - chú tiểu ở canh giữ chi nhánh chùa mới xây. Chú tiểu Minh Sáng ban ngày đi học, tối về tụng kinh niệm Phật. Dù chỉ mới “nhập môn” dăm ba tháng nhưng khả năng tụng kinh của chú cũng khá. Vài ba Phật tử tối tối cũng áo lam áo chàm cùng niệm Sám Hối, A di đà. Tiếng gõ mõ gõ chuông đều đặn cũng tạo nên chút âm vang rền rền cho cái xóm vắng về đêm. Nhưng khổ nhất cho mấy Phật tử là khi chú tiểu Minh Sáng về “thăm nhà”, chú Minh Hòa – mặc dù cũng ngót ngét 30 nhưng là “gương mặt mới” và chữ nghĩa không đầy lá me, nên quyển kinh trước mặt cũng chỉ tụng được mỗi câu “Nam mô a di đà Phật”. Vậy mà cũng hết đêm.
Những lúc đi chợ huyện, người đàn bà tạt qua thăm Minh Sáng. Theo mẹ từ Trung vào đây hơn 20 năm, nhưng những “mi – ta” bà vẫn làu làu trút lên đầu Minh Sáng. Mi đi tu nỗi chi, chẳng thà như thằng em mi, giang hồ vậy ta chịu, mi tu thành chánh quả chi rồi cũng Thích Đủ Thứ. Chửi rứa thôi, chứ cũng dấm dúi ít tiền cho hắn nương nhờ cửa Phật. Thì cũng tại ả, lấy chồng chi hoài. Mười mấy tuổi đầu hắn đếm không xuể số đàn ông thi thoảng hiện diện trong nhà hắn, với những cái liếc mắt đưa ghèn phong tình xuýt ói. Một mẹ nhiều “cha” nhưng hắn vẫn ra vào côi cút. 2 cái răng thỏ quá khổ, cặp mắt buồn như buổi chiều của hắn làm người ta ngần ngại. Vào lớp 10, mặc dù ốm yếu nhưng hắn vẫn đủ sức hạ đo ván thằng con ông cha dượng; mấy năm lăn lộn chốn giang hồ cũng tích cóp được túi 12 gang những tiếng chửi thề tục tũi, nhờ sức gió, mở dây buộc và phả vào mặt ông cha dượng. Và từ đó “trên đầu là trời dưới chân cũng là trời”, thế giới của hắn không còn ngôi nhà nhỏ với nhiều mặt đàn ông, mà là cả thế giới với đất trời bao la và diêm dúa. Ngôi nhà của hắn trước đây bé bằng lỗ mũi Ngưu Ma Vương, thì ngoài giang hồ cũng chỉ bằng bàn tay… Phật tổ! Giác ngộ. Hắn quy y.
Có lẽ, người đàn bà chẳng muốn đời mình là một món hàng trao tay (vì sự thật chẳng ai trao ả cho ai). Dì Sáu là người “luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu” những câu chuyện Đào Hoa, Hồng Loan cư Mệnh của ả. Nhiều lúc cũng muốn dừng lại để lo đàng hoàng cho 2 thằng con trai không cùng cha, nhưng mà “số phận bắt điêu linh” nên những oan nghiệt cứ đến rồi đi rồi lại đến, chồng chành chồng chành. Cũng quá nửa đời người. Vậy mà thỉnh thoảng giọng Quảng lại ca thán mấy câu cải lương mà hoàng tử Yên Lâm rên rỉ “Phụ vương ơi con nói mặt trời sẽ không bao giờ mọc nữa để cho vũ trụ này mãi mãi âm u, vì mặt đất đã không còn ánh sáng và lòng người đã mất hết thiên lương…”. Ôi oan nghiệt thế mà cũng tìm 2 tiếng thiên lương!
Rồi bữa nọ thấy Minh Sáng đội nón kết, quần tây sơ mi trắng, cặp bồi treo ngang hông ghé nhà Dì Sáu gởi chiếc xe đạp sườn ngang. Thầy cô giáo bảo “đi với thầy chùa mặc áo cà sa…” mà áo cà sa không thể đi cùng áo học sinh và chùa không chứa thầy chùa. Minh Sáng hoàn tục.
Rồi 2 phòng trọ đêm nay không sáng đèn. Minh Sáng, Minh Hòa dọn đi từ sáng. Bàn tay Phật tổ đi hoài không tận, nhưng khổ nỗi chẳng có mái che. Lúc này mà Nguyễn Hưng hát “đêm nay nằm ngủ ngoài hiên, quanh ta có mảnh trăng hiền, ta ôm lòng đất vào tim, say trong giấc ngủ cho quên đi kiếp làm người” thì chỉ còn nước từ chết tới bị thương!
thuy at 12/08/2009 04:26 pm comment
Không liên quan
Liam at 12/06/2009 12:14 am comment
huhu, m oi, sao t ko con 1 chut cam xuc de co the viet dc mot cai ji do cho ra cai ji do
Phạm at 12/07/2009 07:47 am reply
vậy thì m cố viết cái gì đó cho ra cái gì khác đi hehe
Phạm at 12/03/2009 12:49 pm comment
ôi ba cái nhảm ruồi chứ truyện trò gì m! t mà viết truyện được thì làm giàu từ lâu rồi hehe, không phải cơ hàn như bi giờ nà!
Cana at 12/02/2009 05:37 pm comment
bữa rày chuyển sang viết truyện nữa hả bay? Ráng múa bút đi, mai mốt gửi báo, kiếm tiền xài chơi! hehee

Nhận xét

Bài đăng phổ biến