Bước về phía bóng tôi, người ta có 1 thế giới của riêng mình. Mắt mở to nhìn
trừng trừng bóng đêm. Tay sờ soạn kiếm tìm hư vô. Một thế giới chẳng ai biết
mình.
Bước ra từ bóng tối. Người ta thuộc về một thế giới (khác). Mắt leo nheo nhìn ánh sáng rợp trời. Tay không sờ soạn – mà để làm gì? Cũng chỉ toàn hư vô. Chỉ có điều bị thế giới bóc trần, còn mình đem mình ra bày biện.
Đêm đi đến kiệt cùng đêm, là đêm. Người đi đến kiệt cùng đêm, là muôn trùng đêm. Cái khoảng không thăm thẳm nhiệm màu. Mình nằm vo tròn, nhỏ bé, co ro rúm ró. Cho một lần yếu đuối (và nhiều lần sau nữa). Cho thấy mình cũng cần dựa dẫm. Sấp mặt nhìn dấu người. Không hình hài. Không một hình hài. Ừ, sao cản được chiêm bao! Cái bóng vàng vàng lất phất. Quờ tay chạm phải… chiêm bao! Ứ ử!
Bước ra từ bóng tối. Người ta thuộc về một thế giới (khác). Mắt leo nheo nhìn ánh sáng rợp trời. Tay không sờ soạn – mà để làm gì? Cũng chỉ toàn hư vô. Chỉ có điều bị thế giới bóc trần, còn mình đem mình ra bày biện.
Đêm đi đến kiệt cùng đêm, là đêm. Người đi đến kiệt cùng đêm, là muôn trùng đêm. Cái khoảng không thăm thẳm nhiệm màu. Mình nằm vo tròn, nhỏ bé, co ro rúm ró. Cho một lần yếu đuối (và nhiều lần sau nữa). Cho thấy mình cũng cần dựa dẫm. Sấp mặt nhìn dấu người. Không hình hài. Không một hình hài. Ừ, sao cản được chiêm bao! Cái bóng vàng vàng lất phất. Quờ tay chạm phải… chiêm bao! Ứ ử!
tran at
11/30/2010 05:35 pm comment
Nhỏ này toàn nói chiện bi quan, sao hok giống t tí
nào hết zậy?
Phạm at
12/02/2010 02:01 pm reply
Nhỏ nào vậy m?

Nhận xét
Đăng nhận xét