Tự nhủ phải viết cho 12…
Vì điều gì? Chẳng gì cả? Có lẽ, vì nhiều bữa tay bỏ túi lang thang. Vì lạnh. Vì vẫn đang còn tháng Muời Hai. Vì Muời Hai ơi, sẽ chẳng còn…
Thuơng những ngày tháng Muời Hai nằm luời. Sáng trở dậy đọc NTN, DTL, BG… và loạn. Sao cứ phải là Muời Hai?
Tô son đỏ vào hai môi luợt nữa
Chợt thấy mình còn đầy đủ dung nhan
Buồn. Tháng Muời Hai lúc nào cũng buồn. Lúc nào cũng chông chênh như gió tự nhiên thổi thốc vào mặt, vào tóc. Sáng Muời Hai chớm lạnh, và nắng như lần đầu mình biết lang thang vô định. Mới đó chứ mấy, hèn gì mà cứ in nguyên. Bóng nắng thì cứ chiếu rọi, mà lạnh làm co ro. Bữa đuờng hoang vắng. Và mình chơ vơ.
Người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc mòn tay
trùng trùng gió lộng
Chán. Có phải vì Muời Hai đâu! Ngang xuơng vậy đó. Cũng như cái bữa mình chán tất cả, mọi thứ, mọi nguời, mọi lời. Và mình buông. Mình rơi. Mình chìm. Mình thấy mình bỗng chốc hoá hư không. Mình cho mọi thứ tan hết. Mình quên. Theo những buổi chiều tàn, đầy gió, và im lặng, bỗng dưng mình hiểu mình đến lạ kì, rồi cũng mình lại chẳng hiểu gì về mình. Cố giải mã. Mịt mờ. Mình cho mình một cõi, một trời, một tôi lơ đễnh và bệnh hoạn. Buông thõng như chưa từng nắm. Một nửa đời khác, mà có phải vào cái ngày tháng Muời Hai đâu.
Vu vơ. Cứ phải tháng Muời Hai là chợt nhiên vu vơ. Thế. Thả mình trôi giữa lưng chừng. Vu vơ về những vu vơ. Dong xe một mình, tìm chút hanh hao của Muời Hai cũ. Vu vơ vì thoáng nhiên chộn rộn những buổi trời buồn và mưa bất chợt. Mưa SG và Muời Hai, cộng lại những giọt nuớc tung toé trên đuờng và hơi đất bốc lên chút huơng gây mùi nhớ. Mềm lòng phút giây đó. Cứ như thể mình đang đứng trong vùng núi đồi hoang vắng, một mình, gió lồng lồng, và phong phanh, chỉ mong một cú ngã nhào xuống một nơi nào đó, để thoát khỏi chốn này. Mình chực khóc. Như loáng thoáng những ngày buồn trở về, kéo ghì xuống, tận sâu thẳm. Mình lặng lẽ. Mình quên mình đang sống. Mình dửng dưng, mà mình cũng nặng lòng. Chùng xuống vài nấc, kiệt quệ đôi vai. Mơ hồ về tất cả. Chới với, rơi rụng.
Một trang cũ kĩ
Mới lại một lần
Linh hồn giản dị
Bờ cõi thanh tân
Em sẽ đi đâu
Với đời đi mất
Tờ giấy phai màu
Hồng kia có thật
Cuối Muời Hai rồi kìa. Ai thảng thốt gọi ai? Ai mong thời gian ngừng lại? Ai lẳng lặng nhìn đời trôi? Ai buồn nhìn chiều buông? Ai thèm đời hoang vắng? Có ai không… Chào Muời Hai, tạm biệt Muời Hai. Có khi chưa kịp đến đã vội đi. Muời Hai sẽ cũ. Mình sẽ cũ. Tất cả cũng cũ dù đời ai vẫn cứ căng tràn. Phút thiên tài yếu đuối…
Vì điều gì? Chẳng gì cả? Có lẽ, vì nhiều bữa tay bỏ túi lang thang. Vì lạnh. Vì vẫn đang còn tháng Muời Hai. Vì Muời Hai ơi, sẽ chẳng còn…
Thuơng những ngày tháng Muời Hai nằm luời. Sáng trở dậy đọc NTN, DTL, BG… và loạn. Sao cứ phải là Muời Hai?
Tô son đỏ vào hai môi luợt nữa
Chợt thấy mình còn đầy đủ dung nhan
Buồn. Tháng Muời Hai lúc nào cũng buồn. Lúc nào cũng chông chênh như gió tự nhiên thổi thốc vào mặt, vào tóc. Sáng Muời Hai chớm lạnh, và nắng như lần đầu mình biết lang thang vô định. Mới đó chứ mấy, hèn gì mà cứ in nguyên. Bóng nắng thì cứ chiếu rọi, mà lạnh làm co ro. Bữa đuờng hoang vắng. Và mình chơ vơ.
Người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc mòn tay
trùng trùng gió lộng
Chán. Có phải vì Muời Hai đâu! Ngang xuơng vậy đó. Cũng như cái bữa mình chán tất cả, mọi thứ, mọi nguời, mọi lời. Và mình buông. Mình rơi. Mình chìm. Mình thấy mình bỗng chốc hoá hư không. Mình cho mọi thứ tan hết. Mình quên. Theo những buổi chiều tàn, đầy gió, và im lặng, bỗng dưng mình hiểu mình đến lạ kì, rồi cũng mình lại chẳng hiểu gì về mình. Cố giải mã. Mịt mờ. Mình cho mình một cõi, một trời, một tôi lơ đễnh và bệnh hoạn. Buông thõng như chưa từng nắm. Một nửa đời khác, mà có phải vào cái ngày tháng Muời Hai đâu.
Vu vơ. Cứ phải tháng Muời Hai là chợt nhiên vu vơ. Thế. Thả mình trôi giữa lưng chừng. Vu vơ về những vu vơ. Dong xe một mình, tìm chút hanh hao của Muời Hai cũ. Vu vơ vì thoáng nhiên chộn rộn những buổi trời buồn và mưa bất chợt. Mưa SG và Muời Hai, cộng lại những giọt nuớc tung toé trên đuờng và hơi đất bốc lên chút huơng gây mùi nhớ. Mềm lòng phút giây đó. Cứ như thể mình đang đứng trong vùng núi đồi hoang vắng, một mình, gió lồng lồng, và phong phanh, chỉ mong một cú ngã nhào xuống một nơi nào đó, để thoát khỏi chốn này. Mình chực khóc. Như loáng thoáng những ngày buồn trở về, kéo ghì xuống, tận sâu thẳm. Mình lặng lẽ. Mình quên mình đang sống. Mình dửng dưng, mà mình cũng nặng lòng. Chùng xuống vài nấc, kiệt quệ đôi vai. Mơ hồ về tất cả. Chới với, rơi rụng.
Một trang cũ kĩ
Mới lại một lần
Linh hồn giản dị
Bờ cõi thanh tân
Em sẽ đi đâu
Với đời đi mất
Tờ giấy phai màu
Hồng kia có thật
Cuối Muời Hai rồi kìa. Ai thảng thốt gọi ai? Ai mong thời gian ngừng lại? Ai lẳng lặng nhìn đời trôi? Ai buồn nhìn chiều buông? Ai thèm đời hoang vắng? Có ai không… Chào Muời Hai, tạm biệt Muời Hai. Có khi chưa kịp đến đã vội đi. Muời Hai sẽ cũ. Mình sẽ cũ. Tất cả cũng cũ dù đời ai vẫn cứ căng tràn. Phút thiên tài yếu đuối…
tran at
01/01/2011 09:37 am comment
Yếu đuối thì thấy còn thiên tài ở đâu?
Phạm at
01/03/2011 09:16 pm reply
Thiên tài chứ k phải quỷ m!
PhanVanQuang at
12/31/2010 11:18 am comment
<a
href="http://s512.photobucket.com/albums/t329/Donghungqt/?action=view&current=PVQtxuan.gif"
target="_blank"><img
src="http://i512.photobucket.com/albums/t329/Donghungqt/PVQtxuan.gif" border="0"
alt="Photobucket"></a>
Phạm at
01/03/2011 11:58 am reply
K hieu gi rao!

Nhận xét
Đăng nhận xét