Tổ quốc sẽ ghi công…
Nhà thương là ngôi nhà
thứ 2 của nhà mình. Trời thương mỗi mình mình không cho bệnh bậy bạ nên trở
thành ‘người vận chuyển’ lần lượt từng người của Phạm gia trang đi hết bệnh viện
này đến bệnh viện khác để khám bệnh từ đầu đến chân. Mình chả làm gì, chỉ chở
thành viên Phạm gia trang tới nơi để thành viên đó muốn làm gì thì làm, mình chỉ
có mỗi việc không làm gì ngoài việc ngồi đợi và quan sát và nghe ngóng và nhiều
chuyện.
1.Mình ngồi hàng ghế đợi,
kế 1 bác chắc hơn tuổi mẹ già. Người đàn bà ấy hỏi mình nhà vệ sinh ở đâu. Mà bệnh
viện nào bệnh viện nấy như mê cung, có từng giội nước mòn bồn cầu mình cũng chả
nhớ nên trả lời thiệt thà là con không biết, nhưng mà hình như ở hướng này
(mình chỉ tay). Người đàn bà hỏi để 1 chút xét nghiệm xong đi chứ chưa phải đi
liền. Mình quay sang hỏi bà chờ xét nghiệm máu à? Số thứ tự bao nhiêu? Bà nói số
170. Mình nhìn đằng xa biển xét nghiệm máu chạy tới số 130, mình chỉ bà lại gần
thì bà mới biết.
11 giờ trưa con em mình
được hẹn lấy kết quả rồi lên phòng khám số 5 khám, mình gặp lại người đàn bà ấy.
Giờ mới quan sát kĩ, lưng còng, tóc chưa bạc hết, cắt tém, thẳng và gương mặt
hiền và thật kinh khủng. Bà đi cùng 1 người đàn bà khác (nhỏ tuổi hơn, chắc là
hàng xóm?). Hai người đứng tần ngần trước phòng chụp X – Quang định mở cửa vào
nhưng cửa đã khóa bên trong. Bà bỏ dép ra, đứng trước cửa chỉ đợi mở là vào liền,
không để mất thời gian nhiều (nhưng phòng này không bắt bỏ dép bên ngoài). 1
lúc sau 1 y tá nam mở cửa ra, bà đi vào. 1 lúc sau rồi bà trở ra, cùng người
đàn bà còn lại lò dò sang phòng khám số 5. Bà đưa hồ sơ bệnh án vào và đợi.
Trong lúc đợi bà mới
quyết định đi toilet. Toilet cạnh bên. Vừa lúc lao công kéo thanh chắn để là
đang làm vệ sinh, vui lòng xuống tầng trệt. Bà không để ý bảng đó có ý nghĩa ‘cấm
vào’. Bà bước vào thì lao công không cho, bảo xuống tầng trệt. Bà tần ngần 1
chút. Mình biết bà cũng không biết nhà vệ sinh tầng trệt đó ở đâu. Bà cũng xuống
cầu thang. Lòng nghĩa hiệp của mình nổi lên, mình đi theo rồi chỉ bà nhà vệ
sinh (mà trong lúc đợi chờ sáng nay mình đã tìm thấy). Mình đứng ở góc cầu
thang lên lầu của phòng khám số 5 để đợi vì mình nghĩ biết đâu bà không nhớ đường
lên lại qua lượt, lại phải đợi, nên mình đứng đó chờ và dẫn bà lên (giả bộ hỏi
thăm này nọ cho ngta không có cảm giác thọ ơn ^^)
Phòng khám số 5. Y tá bảo
bà còn chưa siêu âm. Cô y tá chỉ sang chỗ siêu âm bên cạnh. Lúc này đã hơn
11h30. Chỗ nhận phiếu siêu âm/ trả kết quả đã vắng người vì họ nghỉ trưa. Bà cũng
tất tả chạy sang. Mình chịu không được bu theo, hỏi sáng nay bà đã xét nghiệm
những gì? Bà đưa 1 lô 1 lốc giấy tờ, phiếu đề nghị làm abc, thì đúng là bà chưa
siêu âm. Bà nói bà không biết, đưa nhiều phiếu quá. 1 cô bé làm trong bệnh viện
trong lúc chờ bạn đi ăn cũng hướng dẫn bà đến đầu giờ chiều quay lại chỗ này,
lên cân đo trước rồi nộp phiếu vào phòng xyz để siêu âm. Bà và người hàng xóm
nói lần đầu tiên lên khám, đâu biết phải làm sao. Mình ‘xong nhiệm vụ’ trở lại
chỗ nhỏ em.
Chiều, sau khi đợi hơn
200 số đến lượt nhỏ em lấy thuốc, mình ngó quanh quất không biết bà đã khám
xong chưa. Nhìn dáo dác 1 hồi thì thấy bà cũng đến được chỗ lấy thuốc. Bà ngồi
trên ghế, lưng vẫn cong, mắt sâu nhìn phía trên chỗ những người nhận hồ sơ chờ
đợi. Mình yên tâm vì ‘sứ mệnh’ đã hoàn thành. Chẳng hiểu sao, hễ đi xe buýt hay
vào bệnh viện, hễ thấy người già nào thì mình đều nghĩ tới mẹ già. Cứ sợ người
ta không biết thủ tục giấy tờ này nọ, sợ người ta bị lừa (mặc dù mẹ già với tuổi
thơ dữ dội từng ngang dọc Sài Gòn – Chợ Lớn, lén ông bà ngoại mài đít ở mấy rạp
chiếu phim để luyện phim chưởng, lên SG chả bao giờ lo lạc vì kí ức mấy con đường
tuổi thơ vẫn còn <dù vậy, người đàn bà ấy vẫn có lần bắt nhầm xe, thay vì bắt
xe về nhà thì lại bắt ngược lên thành phố, hic>)
2.Mình lại ngồi ghế đợi.
Một người đàn bà khác, trẻ hơn, quê Bến Tờ re ngồi kế bên mình. Cổ mượn điện
thoại gọi nhờ 1 cuộc cho nhà xe. Mình bấm số cho cổ, cổ để lên tai nói được mấy
tiếng nhưng quay sang mình nói là ‘không nghe được, cô nói giùm đi’ (??) Mình
lơ mơ hiểu là cô này muốn xe đến đón trước viện tim nhưng lại không có điện thoại.
Mình nói với đầu dây bên kia có thể đón cổ vào lúc nào? Người ta nói để hỏi
thăm nhà xe rồi gọi lại. Thế là mình phải ngồi bên cô ấy đợi điện thoại. Cô ấy ở
huyện Mỏ Cày Nam. Mình nhớ có lần đi đám cưới nhỏ bạn cũng ở Bến Tre. Mình ‘bắt
quàng làm họ’, nhưng rốt cục con bạn mình ở Bình Đại chứ không phải Mỏ Cày.
Người nhà xe gọi, cô ấy
đưa điện thoại lên tai, xong rồi cũng đưa trả lại mình vì… không nghe nói gì. Mình
lại phải hẹn xe đến trước viện tim, sẽ có 1 người đàn bà mặc bộ đồ màu hường, đội
cái nón màu vàng, đeo cái túi màu đỏ, đứng ngay tấm biển bự bự có hình trái
tim. Người ta nói 15p nữa xe tới, nếu có người la lên ‘ai đi xe Hiệp Thành’ thì
nhớ lên tiếng. Xong xuôi, cô ấy cảm ơn mình rồi đi.
1 lúc sau có số máy lạ
gọi hỏi đang đứng ở đâu. Mình từ trong nhìn ra cái tấm biển hình trái tim nhưng
chẳng thấy người đàn bà đồ hường nón vàng giỏ đỏ đâu cả. Mình phải chạy ra tìm
và báo lại. Cuối cùng 2 bên cũng gặp nhau. Sứ mệnh của mình hoàn thành.
3.Mình ngồi đợi con em
mình lấy thuốc. Một người đàn bà khác, khoảng dưới 40 nhưng tóc đã chớm bạc
(mình đoán tuổi vì nhìn nét mặt không già nhưng héo úa). Mình chú ý người này
vì đang thiêu thiêu thì bỗng dưng nghe tiếng gì đó chạt chạt chát chát. Quay sang
thấy người này xòe tay, chạt vào 1 bên thái dương, sau đó là phía trước trán.
Người đàn bà già (khác) bên cạnh mình thấy lạ nên hỏi sao lại đánh vào đầu như
vậy? Người đàn bà kia nói ‘bị di căn vô não’ (mà không biết cái quỷ gì di căn),
không có tiền trị. Hôm nay đi lấy thuốc mà mang không đủ tiền. Người đàn bà già
hỏi rồi sao? Người này nói thì nhờ xin mỗi người vài ngàn để có đủ tiền. Cô ta
lôi giấy trong túi hồ sơ ra chỉ vào dòng có cụm ‘di căn não’. Mình tin là thật.
Cô ta ốm nhom (38 kí – chính miệng cô ta nói), có đứa con hơn 30 tháng gởi cho
1 maseur nuôi chứ nhà không có điều kiện. Mình tự hỏi với người như thế này,
hơn 30 tháng trước, nghĩa là hơn 2 năm trước, đã biết bệnh mình rồi chứ? Sao lại
có con nữa ta? Mình thấy có chút không bình thường về trí não của bả, có ngửi
thấy tí mùi lừa lọc (mặc dù không lừa được mình vì mình còn 20k trong túi)… Hình
như mình không có sứ mệnh đối với người đàn bà này. Mình im.
4.Mình ngồi đợi. Người
đàn bà luống tuổi ngồi kế bên bốc số 400 mấy. Bà quay sang bắt chuyện, hỏi nhỏ
em mình số mấy. Nó nói số 476. Nhìn lên bảng số đợi đến lượt là hơn 200, bà nói
rất tỉnh: còn hơn 100 số chứ mấy. Bà quê Kiên Giang, lên ở với con gái mở đại
lý phân phối Mỹ Phẩm ở Dĩ An, Bình Dương. Bà bị hở van tim 3 lá 2/4 như con em
mình, điều trị mấy năm nay (mặc dù cô ấy rất mập, không ai nghĩ bị tim). Rồi cô
ấy quay sang bắt chuyện với người đàn bà già (khác nữa) ngồi kế bên. Người kia
nói không biết hôm nay có kịp xe về không? Mình hòi về đâu, bà nói về Bình Thuận.
Mình hỏi bà ở huyện nào, vì xe đi Bình Thuận có xe chạy suốt đêm. Bà chỉ nói được
tên xã, còn huyện gì thì không biết! Mình hòi vậy sao bà biết để ra bên đón xe
về, bà nói chỉ cần nói đi về ‘căn cứ’ (gì đó quên rồi) là người ta biết. Mình hỏi
bà đi 1 mình à? bà nói có con đi chung. Hehe, mình không có sứ mệnh trong phi vụ
này.
Em mình lấy thuốc xong,
thế là về. Vậy đó, đồng bào tui, những người già cả bệnh tật khờ khạo hay thông
thạo đều mang nét chân thật và đáng thương (và đáng iu) thế nào đấy. Bởi, mình
chỉ hợp những chuyện bao đồng và ngồi lê đôi mách.
Một ngày dài. Ngủ được
3 tiếng buổi đêm và liên tù tì 12 tiếng chờ đợi. Ngày cũng qua. Hết chuyện.


Nhận xét
Đăng nhận xét